Tư Cách Để Yêu Anh
Chương 9: Lỗi nhịp

Chương 9: Lỗi nhịp

Nếu nói, tình yêu là một canh bạc,

Kẻ yêu trước, chính là kẻ thua trước,

Kẻ yêu nhiều hơn, chính là kẻ thua nhiều hơn,

Kẻ đem cả trái tim mình đi đặt cược, đến khi mất, sẽ chẳng còn lại chút gì cho riêng mình.

Còn nếu đó chỉ là một cuộc tình đơn phương,

Thì phải nói rằng, ngay từ khi chưa bắt đầu canh bạc ấy. Bạn đã là kẻ thua cuộc.

Một kẻ thua cuộc thảm hại mà chính bản thân dù đã biết trước được thương đau nhưng lại vẫn cố tình dẫm lên, bước tới.

Thành Khải lỡ yêu rồi, đã yêu rồi.

Ai dám trách vì sao trái tim anh lại dễ cho đi tới thế?

Mọi người ạ,

Nếu các bạn có một điểm xấu, xấu vô cùng.

Và nếu, có một người bao dung chính điểm xấu ấy của bạn, tỏ ra yêu thương, tỏ ra trân trọng, tỏ ra đồng cảm với nó. Hỏi, bạn có cảm động không?

Bạn mập, mập đến khó tìm ra một bộ quần áo vừa size.

Ai cũng cười nhạo bạn, nhưng có một người thì không, họ đặt tay lên đôi má bạn, hôn lên đôi má bạn, dùng ánh mắt trìu mến mà nhìn bạn. Họ nói, trong mắt họ, bạn đẹp.

Hỏi, trái tim bạn có phần nào không hạnh phúc?

Đối với một người như Thành Khải mà nói, việc có một người dẫu biết anh là gay, dẫu biết anh là một kẻ đang bán thân mình đổi lấy tiền, dù kia chẳng phải là tự anh tình nguyện, nhưng xét cho cùng, cũng vẫn chẳng phải là vì tiền đó hay sao?. Nhưng Trần Đức không như vậy, cậu ta không khinh ghét anh. Ít nhất, là chính anh bây giờ đang nghĩ như vậy.

Đối với một người luôn khép kín trái tim mình, liệu rằng một khi đã mở nó ra rồi, có thực sự là như anh tin tưởng hay không?

 

Buổi tối, vài ngày sau đó.

Thành Khải mân mê hộp quà trên tay, không nỡ mở,

Hộp quà màu đỏ được gói ghém cẩn thận, thắt một chiếc nơ xinh xinh. Đặt trọn vẹn trong khuôn hai lòng bàn tay.

Được tặng từ cái buổi tối tràn ngập trong ánh nến hoa thơm ấy,

Thành Khải vẫn chưa nỡ mở ra.

Bởi đối với anh bây giờ, bên trong món quà ấy là gì, không còn quan trọng nữa…

Đã yêu rồi,

Đã trót yêu rồi,

Đến một góc vỏ quà, cũng thực sự không nỡ làm rách.

Anh cứ như thế mà tủm tỉm cười,

Hôm nay, là ngày đầu tiên anh lấy hết can đảm, xóa tới xóa lui hàng chục tin rồi mới nhắm mắt lại, ấn gửi một tin nhắn tới Trần Đức, hẹn một bữa ăn, cậu ấy cũng đã nhận lời.

Nhìn đồng hồ, hơn sáu giờ tối, chắc là cũng sắp tới.

Thành Khải ngại ngần đứng dậy, nhìn vào trong gương, hôm nay anh mặc chiếc quần jeans tôn lên đôi chân dài và một chiếc áo sơ mi sáng màu rộng cổ. Đương nhiên, cả tủ quần áo kia đều là do Trần Đức mua về,

Còn nhớ, ánh mắt có phần ngơ ngẩn của cậu khi lần đầu thấy anh diện vào một bộ quần áo hợp thời,

Thành Khải mím đôi môi cười.

Chờ mong...

Cũng đã mấy hôm rồi, chưa được gặp.

 

Nếu ai đã từng ở Sài Gòn,

Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên khi những cơn mưa cuối mùa của tháng mười một cứ từng chiều, từng đêm mà trút xuống,

Không hề nhẹ nhàng, không hề phảng phất, đều là những cơn mưa nặng hạt vỡ òa.

Thế nhưng trời Sài Gòn, đêm nay không mưa.

Quán Karaoke.

Hôm nay là sinh nhật thằng Khang, một thằng trong nhóm bạn ăn chơi của Trần Đức, dẫn được mấy cô bé miền Tây mới lên, vô cùng xinh đẹp và ngọt ngào đến phục vụ.

Dĩ nhiên, trong đám công tử Sài Thành ở đó, có mặt Trần Đức.

Cậu không chọn. Lắc lắc ly rượu trên tay, cậu mặc kệ lũ xung quanh đang làm mấy cái trò sờ mó rên rỉ. Nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ, cậu muốn đứng dậy. Thực chất vì nể mặt thằng Khang nên cậu mới tới.

Đức đứng dậy, mở ví, lấy một xấp tiền, tiến về phía thằng Khang, đập lên vai nó:

- Chầu hôm nay tao trả coi như mừng sinh nhật, giờ có việc bận phải về trước.

Thằng Khang còn chưa kịp cất tiếng, ghế bên cạnh đã có giọng nói chen vào:

- Giờ cũng thành Gay rồi ha?

Trần Đức nhăn mặt.

Là thằng Kiên, cũng một loại công tử thối y như cậu. Cả hai trước giờ đều không vừa mắt nhau, cũng chẳng giao du bao giờ, nhưng vì hai ông già đều là người làm ăn lớn, nên chơi thì chơi, tránh vẫn phải tránh. Chưa từng qua lại một hai quả đấm.

Thế nhưng hôm nay, thấy thái độ của Trần Đức, thằng Kiên lại muốn gây sự:

- Nghe nói, đi với thằng Sơn nhiều. Giờ kẻ nào đó thấy đàn bà cởi truồng trước mặt cũng không còn cứng nổi nữa.

Nói dứt câu, thằng Kiên lập tức luồn tay vào eo cô gái bên cạnh, trên ngực bóp một cái mạnh.

Cô gái ra vẻ ngượng ngùng, nũng nịu.

Việc cậu không chọn gái đi cùng cả một thời gian dài, đã khiến bọn thằng Kiên sinh nghi. Hôm nay đã vậy toàn hàng ngon hàng tuyển lại vẫn chỉ ngồi một mình, nếu nó không đâm chọc được mấy câu, thì đã chẳng phải tên Kiên rồi.

Trần Đức nhíu mày, coi như dẫm phải cục cứt chó đi. Thằng Khang cũng đã gạt lời:

- Anh Kiên đừng nói vậy chứ, thôi, Đức, nếu mày có việc thì về trước đi.

Trần Đức ừ một tiếng, đôi chân đã bước được vài bước,

Nhưng bỗng thằng Kiên đứng bật dậy, chắn trước mặt cậu, ngoắc theo hai cô em:

- Sao nào? Thực sự không lên nổi?

Trần Đức gằn giọng:

- Tránh ra.

Thằng Kiên cười phá lên:

- Ha ha ha! Tao đã nói rồi! Từ nay, chúng mày phải gọi là Đức bê đê nghe chưa? Nghe nói, nó còn bao một thằng sinh viên năm ba làm ghẹ nữa đấy!

- Mày… Đức siết chặt nắm tay.

Thằng Kiên được dịp, cao giọng:

- Đức, nói cho anh biết, cảm giác chọc vào cái lỗ của đàn ông, có khác gì so với lỗ của đàn bà không? Hay là, mày chổng mông lên cho người khác chọc?

Vài tiếng cười vang lên, thằng Kiên vừa nói còn vừa đưa tay xuống muốn túm lấy đũng quần Trần Đức. Nó thực sự là muốn hạ bệ cậu đến không còn mặt mũi trước đám anh em,

Nhưng cậu từ trước tới giờ sống như thế nào?

Nếu không phải là dẫm lên kẻ khác, thì cũng không kẻ nào có quyền dẫm lên đầu cậu cả!

Đôi mắt đỏ au, Trần Đức nghiến răng giữ chặt lấy tay Kiên, quay đầu nhìn sang hai cô em bên cạnh:

- Có lên nổi hay không, đợi ở đó đi. Sáng mai hai cô em này sẽ trả lời cho tai chó nhà mày nghe.

Cậu ngoắc ngón tay:

- Còn chờ gì nữa? Đi thôi.

Hai cô bé nhìn nhau vài giây, lập tức tiến tới, mỗi cô nhanh nhẹn mà khoác lấy một bên tay của cậu.

Làm cái nghề này, vừa được tiếp trai trẻ đẹp, vừa có nhiều tiền. Đó chính là giấc mơ đẹp nhất, vui vẻ nhất.

Cậu không nói gì,

Một đường lái xe thẳng về nhà,

Mấy người làm ở nhà cậu, trước đây cũng không lạ cảnh cậu dẫn gái về nhà nên chẳng ai quan tâm. Thiếu gia nhà giàu, đều như vậy.

Trần Đức bản chất không phải là gay.

Cậu vốn dĩ từng chơi gái rất nhiều, vì thế cánh cửa phòng vừa khép,

Những lời nói móc kháy của Kiên, muốn chứng minh bản lĩnh đàn ông của mình, dưới sự mơn trớn của hai cô em xinh đẹp nõn nà, ra sức mà chiều chuộng, ra sức mà vuốt ve, ra sức mà lấy lòng,

Cuộc hẹn với Thành Khải đã không còn nhiều giá trị.

Cậu làm tình, điên loạn. Không phải một, mà là cả hai.

Vừa thúc những nhịp cuồng bạo, vừa tận hưởng khoái cảm được phục vụ tới từng tấc da,

Thế nhưng, tới tận khi xuất ra vài lần, trong lòng cậu vẫn hằn một vết vô cùng khó chịu,

Xõa người trên giường, đôi mày Đức nhíu chặt.

Một trong hai cô bé dường như nhận ra, liền mỉm cười, bò lên lồng ngực ở trần của Đức, vuốt ve:

- Có tâm sự? Có muốn nói cho em nghe không?

Cậu không trả lời, chán ghét quay đi.

Người con gái kia dĩ nhiên đã quá quen với cái cảnh này, thật chẳng nề hà gì mà nũng nịu:

- Chỉ cần anh ra được giá, anh muốn chơi thế nào, em chiều anh thế đấy.

Trần Đức khinh miệt:

- Chỉ cần được giá?

Cô nàng thổi chút gió vào tai Đức:

- Đàn ông hay đàn bà, thì cũng chỉ là để chơi thôi. Chỉ cần anh rộng tay một chút, kể cả trói em lại, kể cả là hành hạ, kể cả là lỗ nhỏ kia, em đều chiều được.

Trần Đức với tay lấy chiếc ví trên bàn, quẳng ra chục tờ đô lên bộ ngực trần của cô nàng,

Cô nàng bên cạnh cũng đã nhổm dậy, cả hai vội vàng vơ lấy tiền, hai mắt lấp lánh, trên miệng đều treo lên những câu nói đầy vui sướng:

- Yêu anh nhất!

- Yêu anh chết mất!

- Em yêu anh quá đi …

Cả hai cô dù đã thấm chút mệt, nhưng đồng tiền quả là có sức mạnh, cứ thế lõa thể mà đứng dậy, uốn éo bước vào nhà tắm, một cô đưa chiếc cổ mảnh khảnh ra, đưa tay hôn gió với Đức:

- Cục cưng chờ một chút, chỗ ấy cần phải được chuẩn bị chút chút… Nha..

Cậu nhắm chặt mắt…

Đàn ông, hay đàn bà…

Thành Khải…

Thành Khải…

Cái tên đó lại tự dưng mà vang lên trong đầu.

Ngay cả khi đang vùi sâu cậu nhỏ của mình thêm một lần lại một lần vào hậu huyệt của hai cô gái làng chơi.

Thành Khải…

Cậu mệt mỏi, nhắm mắt. Những trận làm tình kịch liệt đã vắt cậu không còn một chút sức. Hai cô gái cũng đã như lịm đi ngay bên cạnh cậu…

Quá sức rồi…

Trong cơn mơ ấy..

Cậu giận dữ,

Mà giận dữ cái gì kia chứ?

Chính cậu cũng không biết nữa.

Giận trong khi đang buông thả chính bản thân mình, cậu lại còn tự dưng mà nhớ cái tên kia sao?

Chỉ là thuận miệng thôi!

Hắn ta- Thành Khải- chỉ là một tên trai bao!

Hắn ta- Thành Khải – chỉ là một thằng gay!

Trần Đức này không thể nào, chỉ bởi vì một kẻ bần cùng như thế, mà lại để lũ khốn kia gắn cho cái mác bê đê nhục nhã được.

Đúng vậy, cậu vẫn là cậu, vẫn là một Trần Đức như ngày nào, làm sao lại có thể trở thành cái thứ không ra nam nữ kia chứ?

Nhưng…

Vì sao tự dưng tim lại đau thắt tới như vậy!

Vì sao lại ngu muội mà say, mà tìm tới trước mặt anh ta để khóc?

Vì sao lại hôn anh ta? .

Trong cơn mê mệt, Trần Đức vẫn không thể nào quên được. Nụ hôn môi chân chính đầu tiên, và duy nhất, lại dành cho người kia - Thành Khải.

Điên, điên thật rồi

Giận dữ, giận dữ thật rồi,

Thành Khải, anh chính là lý do.

---------

Người bên trong mê mệt rồi.

Kẻ đứng ngoài này, biết nói sao đây?

Thành Khải anh, cũng chỉ có thể trân mắt để nhìn, biết nói sao đây?

Những gì anh vừa thấy, bên trong cánh cửa kia….

Là mơ. Đúng không?

Không phải là sự thật. Đúng không?

Có ai trả lời cho anh biết , được không?

Rằng… Đó chỉ là mơ…

Trần Đức mà tôi biết, không thể nào… Lại đang làm tình với cả hai người con gái… đúng chứ?

Cậu ta cũng không thể nào… Quên hẹn… Với tôi… Đúng không?

 

Hơn một tiếng trước…

Thành Khải chờ tới gần nửa đêm vẫn chưa thấy người mà anh đợi,

Buồn bã….Có lẽ, người ta quên anh rồi chăng?

Có lẽ, chỉ còn năm ngày nữa là trọn vẹn cái kết này, thế nên, người ta không tới…

Nhìn món quà nằm trên bàn. Anh lại không đành lòng…

Anh đem chiếc kéo nhỏ, nhẹ nhàng cắt tới, từng chút, trân trọng mà mở ra…

Đôi mắt anh chỉ một thoáng nhỏ, đã ngập nước…

Toàn là tiền.

Những xấp tiền mới cứng gọn gàng xếp chồng lên nhau như hàng ngàn lời mỉa mai dành cho anh.

Tiền sao…

Hóa ra là như vậy…

Hóa ra, thực sự là không tới hai tháng, kẻ ấy, đã chán anh rồi.

Hóa ra, cái bữa tiệc đầy nến đầy hoa ấy, lại chính là điểm kết thúc, chứ chẳng phải là điểm bắt đầu như anh mơ hồ khao khát…

Thành Khải ôm lấy chiếc hộp, áp chặt lên tim mình…

Hóa ra, thứ mà anh trân trọng tới không nỡ mở ra, lại là tiền. Thứ có giá trị nhất, nhưng lại là thứ lạnh lẽo nhất.

 

Không…

Không…

Cậu ấy không phải là loại người như vậy…

Không thể nào!

Phải đi gặp cậu ấy, phải tới gặp cậu ấy…

Anh muốn đánh cược một lần, anh thực sự không muốn cứ như thế mà buông tay, khi tin nhắn hẹn mời kia được gửi đi, chẳng phải chính cậu ấy cũng đã đồng ý đến rồi hay sao?

Anh gạt đi những giọt nước mắt nhòe nhoẹt, chồm lên chiếc xe máy cũ, phóng đi…

Rồi như điên dại mà ôm lấy cái hộp tiền ấy, mở cửa, bước vào…

Cánh cửa phòng, không khóa,

Cánh cửa phòng, hé mở.

Một màn cuồng dã phơi bày trước mặt.

Những tiếng thở dốc, những tiếng rên rỉ, và cả những cú thúc.

Người đàn ông trong căn phòng kia…

Không sai được…là cậu ấy.

Thậm chí, là hai người đàn bà…

Đôi mắt lại một lần nữa, mờ đi…

Trái tim đau thắt tới nỗi từng đầu ngón tay đều trở lên xanh ngắt…

Bám chặt lấy chiếc hộp…Bám chặt lấy bờ tim…

Bám chặt lấy tiếng nấc nghẹn ngào trên đầu môi…

Xin đừng … bật khóc…

Tôi, có thể làm gì đây? Tôi, có thể đẩy cánh cửa ấy rộng ra ? Tôi, có thể bước vào đó sao?

Không.

Tôi, lại hèn mọn hơn thế…

Tô ichẳng qua chỉ là một thằng trai bao rẻ tiền!

Tôi có tư cách gì để yêu anh ta?

Cũng xin đừng nói tới từ yêu…

Đến tư cách lau giày cho anh ta, tôi cũng chưa chắc có…

Tôi….Là cái gì? Là cái thứ gì?

Tôi đã soi gương bao nhiêu lần? Tự hỏi bao nhiêu lần? Là cái thứ gì…

Tôi, cũng không biết nữa….

Lê đôi chân mệt mỏi… Rời khỏi nơi ấy..

Rời khỏi những tiếng rên rỉ, những khoái cảm và nhục dục đầy trong căn phòng kia,

Thành Khải không đủ sức ngồi lên chiếc xe máy cũ kỹ của mình nữa, cũng không đoái hoài tới ánh mắt thương cảm của người gác cổng nhà họ nữa, cũng không quan tâm tới bất kỳ ánh đèn hoa lệ nào của Sài Gòn đang hắt lên người.

Thế là hết…

Mộng tưởng sao? Thật nực cười…

Hóa ra, đều là mộng tưởng, của riêng mình.

Liêu xiêu, từng bước nhỏ.

Trần Đức.

Trời Sài Gòn đêm nay có mưa sao?

Mà trên đôi vai từng hồi run rẩy…

Là khóc sao? Mà mắt lại nhạt nhòa.

Là thương sao? Mà đã trót trao lầm…

Trần Đức…..

Cậu đã từng có khi nào, một phút thực lòng muốn bên tôi?

Thành Khải quay trở về khu nhà trọ.

Cả một đêm, đôi mắt chỉ hướng về chiếc hộp quà…

Thế, là hết….

--------

Năm ngày.

Cũng là năm ngày, Thành Khải chẳng nhìn tới cái điện thoại đã hết pin nằm lặng một góc…

Còn chờ đợi cái gì mà cần tới nó?

Lật từng nhánh hoa khô ép sâu trong quyển nhật ký…

Từng nhánh hoa lại hóa giọt sầu, đong đầy từ chân mày, đong đầy lên khóe mắt.

Giá như, ông trời sinh ra hai cái ta, thì tốt biết bao nhiêu…

Mỗi khi đau thương tới tuyệt vọng, người ta đều sẽ có một cái ta kia để mà bầu bạn, sẽ không cô đơn như thế này …

Thành Khải đóng cửa nhiều ngày, khép chặt hết tất cả mọi thứ, không muốn thấy gì, không muốn nghe gì…

Nhắm mắt, đều là hình ảnh điên cuồng làm tình kia…

Lắng nghe, đều là những tiếng rên rỉ của hai người đàn bà hôm ấy…

Ông trời, thật quá biết trêu đùa…

Cho người ta khối óc, trái tim. Lại bắt người ta dùng nó để mà khắc ghi đau khổ.

Cho người ta đôi bàn tay, lại bắt dùng nó để lau đi nước mắt…

Hôm nay, là ngày cuối cùng của cái giao kèo ấy…

Sẽ hết nhanh thôi…

Sẽ hết nhanh thôi…

Sẽ hết đau, đúng không?

Sẽ hết nghẹn thắt ở đây, đúng không?

Thành Khải ôm chặt lấy ngực …

Cậu gầy, gầy đi rất nhiều…

Cả thân hình vốn dĩ đã gầy, giờ đây, thực sự có thể thấy được những đường gân xanh rõ ràng nổi trên đôi bàn tay.

- Mở cửa! Mở ra đi !

Là …tiếng của cậu ta…

Nằm mơ sao?

Thành Khải ngẩng đôi mắt đã mọng đỏ, ngoảnh đầu ra phía cửa…

Rầm!

Tiếng đạp cửa rất rõ ràng, rất lớn, mang theo cả ánh sáng ngoài trời hắt vào. Thành Khải không thể phủ nhận thực tế được nữa…

Cũng tốt thôi….Dẫu sao, dù chỉ là một cái giao hẹn, cũng phải có ngày để kết thúc chứ?

Thành Khải run rẩy, bước xuống…

 

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo