Yêu Anh? Đừng Có Mơ!
Chương 8: Nghiệp quật phát thứ hai

Chương 8: Nghiệp quật phát thứ hai

Trí Thiện từ sau ngày đi siêu thị ấy cũng có vẻ chấp nhận số phận hơn. Tránh không được lũ thì cũng đành làm bạn với lũ thôi, cũng chẳng biết làm sao được nữa,

Hiện tại nếu cậu làm sai việc gì anh ta cũng sẽ có cách phạt cậu nho nhỏ, trừ tiền này, bắt cậu chà bồn cầu này, còn bắt cậu ngồi vá quần cho anh ta nữa.

Anh ta nói dù rằng không mặc lại được, nhưng cậu vẫn phải làm để mà nhớ cho kỹ. Thế có tức không cơ chứ?

Nhưng mà tức thế nào cũng không khiến cậu sợ hãi bằng việc mỗi một ngày đều phải học cả đống tiếng anh vào đầu.

Anh ta dựa vào việc đưa tiền cho cậu, càng ngày càng ép cậu quá đáng, còn bắt cậu nấu món ăn theo yêu cầu nữa. Đã vậy còn phải trả lời bằng tiếng anh.

Cha mẹ ơi! Có osin nào mà từ khi đặt chân vào cửa phòng đến khi rời khỏi đó lại không được phép sử dụng tiếng mẹ đẻ kia chứ.

Hừ! Cũng may cả mười ngày rồi, cậu cũng đã quen hơn, dạo này nói cũng không còn quá ngượng miệng nữa, nhưng việc mỗi ngày phải mặt đối mặt với anh ta nói về một chủ đề trong vòng ba mươi phút, vẫn giống y như là tra tấn vậy.

Tối hôm nay cũng thế, vừa ăn cơm xong, liếc nhìn đồng hồ đúng tám giờ mười lăm là anh ta đã ngồi chờ sẵn trên ghế.

Trí Thiện rón rén bước tới.

Nói thật bị ba mẹ phạt, cậu còn chưa run đến thế này đâu.

Cậu vừa ngồi xuống, Tuấn Minh đã hỏi bằng tiếng anh (dịch ra):

- Chủ đề hôm nay là gì?

Trí Thiện gật gật đầu:

- Giới tính thứ ba,

Tuấn Minh trong lòng nhói lên một chút, nhưng ánh mắt rất nhanh lại trở về bình thường:

- Được, vậy cậu nghĩ như thế nào về điều này?

Trí Thiện dù đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn phải hít mấy hơi mới nói được:

- Tôi thấy có rất nhiều người không thích những người thuộc giới tính này, nhưng tôi lại cảm thấy họ cũng rất tốt, và không hề ghét họ. Tôi cũng có một vài người bạn là gay, họ rất dễ thương và tốt bụng, có những người cũng rất giỏi. Tôi hi vọng họ sẽ được quan tâm nhiều hơn, và mọi người sẽ đối xử với họ tốt hơn. Họ xứng đáng có được tình yêu giống như chúng ta.

Tuấn Minh theo từng câu tiếng anh chưa chuẩn kia mà kìm xuống những cảm xúc mông lung, nhìn Trí Thiện.

Giống như chúng ta sao?

Ở Việt Nam, đã bao nhiêu người có thể thực sự chấp nhận cái giới tính này? Chỉ sợ nếu ngay bản thân anh nói ra cũng có nhiều người khó mà tin được.

Trí Thiện thấy ánh mắt của Tuấn Minh chìm xuống, sợ rằng mình đã nói sai nhiều quá, vội vàng quên luôn cả dùng tiếng anh:

- Tôi, ý của tôi là họ cũng bình đẳng như mọi người vậy, không nên nghĩ rằng họ bị bệnh, đó không phải là bệnh mà? Kiểu như cũng như sở thích ấy, người thích màu xanh người thích màu đỏ, thì họ thích những người cùng giới. Anh nghe có hiểu không hả?

Tuấn Minh hít một hơi sâu, che giấu biểu tình của mình:

- Cậu không dùng tiếng anh, phạm quy, trừ vào tiền công một trăm ngàn.

- Hả??!!!

Trí Thiện tức điên cả người, cậu suýt thì mắng to, nhưng lại vội vàng nuốt lại.

Cậu không biết mắng bằng tiếng anh!

Nếu mà mắng bằng tiếng việt sẽ lại mất thêm tiền nữa, chỉ đành mắt to mắt nhỏ mà trừng.

Cái đồ bác sĩ thối tha! Cái đồ vô nhân tính!!!!

---------

Trí Thiện tức lắm.

Cậu không thể chịu được nữa, cách này cũng không được cách kia cũng không được, rút cuộc phải làm sao để anh ta đá cậu đi kia chứ?

A ha!

Trí Thiện nghĩ mãi rồi cũng đến lúc đưa tay vỗ đùi. Quá con mẹ nó thông minh! Tối qua khi cậu vừa nhắc tới gay một cái, chẳng phải mặt anh ta giống hệt như táo bón sao?!

Chắc chắn là vậy! Chắc chắn là do anh ta dị ứng với gay. Sao mình lại không nghĩ ra sớm chứ? Nhưng giờ cũng không tính là muộn, phải tìm cách ngay mới được.

Hôm sau, nơi ở của Tuấn Minh.

Trí Thiện hơi rùng mình, đưa tay cầm lên một bộ đồ lót ren tím mộng mơ.

Ngẫm lại nguyên nhân từ đầu, tất cả những chuyện này không phải vì anh ta bị gán cái mác em thụ mơn mởn mà ghi thù với cậu sao?

Chắc chắn là anh ta chán ghét chuyện đồng tính cực độ mới có thể sinh ra ác ý như vậy. Thế là cậu lại phải cắn răng mà mua cái bộ đồ tình thú này.

Trong đầu nghĩ đi nghĩ lại kịch bản, cố gắng đừng để giống như mấy lần trước.

Trí Thiện cố nhịn lại cảm xúc, mặc bộ đồ ren đó lên người, nhưng vừa nhìn vào gương đã muốn lồi hai con mắt ra,

Cái quái gì thế này?

Bộ đồ ren ôm trên người, mặc như không mặc, trên ngực cứ coi như cậu chẳng có gì để nhìn đi, phía thân dưới lại khoét ra một khoảng, để lộ chiếc rốn nhỏ và một ít lông trên bụi cỏ, nhìn xuống thêm một chút, cả cậu em nhỏ lẫn hai hòn ngọc kia ôm gọn trong một mảnh vải, toàn bộ đùi trở xuống dưới đều trần trụi!

Ngất!

Cậu vội vàng gỡ tất cả xuống, thở mấy ngụm to mới lấy lại được tinh thần.

Không được! Không thể được! Dù cậu có muốn quyến rũ anh ta, khiến anh ta phát khiếp thì cũng không thể ăn mặc cái kiểu như vậy chứ?!

Trí Thiện lắc mạnh đầu, chạy về phía tủ quần áo của Tuấn Minh lấy ra một chiếc sơ mi khoác lên người.

Cậu soi lại mình trong gương, mới thở phào ra một tiếng.

Như thế này còn tạm được chứ.

Cậu bỏ ngỏ hai cúc đầu, mặc một cái quần đùi ngắn bên trong, còn xịt một đống nước hoa nồng nặc.

Cậu xua xua tay, hắt xì tới mấy cái, sau đó cầm thỏi son môi màu đỏ tươi lên, nhăn mặt, quệt hai cái lên môi.

Uốn éo mấy cái, nhìn lại một bộ dáng gợi đòn, à không, gợi tình của mình trước gương, Trí Thiện muốn lập tức ói ra hai bãi.

Chậc. Đến mình còn thấy gớm, nghĩ tới vẻ mặt kia của Tuấn Minh có lẽ trực tiếp ném mình từ tầng ba xuống cũng là điều có thể xảy ra.

Mặc kệ! Đã đến mức này rồi, cậu cũng chẳng thèm quan tâm nữa.

------

Tuấn Minh như thường lệ, đúng bảy giờ liền trở lại chung cư.

Thế nhưng cánh cửa vừa hé ra lại được chứng kiến một cảnh tượng có một không hai.

Trí Thiện nhẹ nhàng đứng dậy từ sofa, trên người mặc một cái áo sơ mi trắng bỏ cúc, một bên vai trắng nõn ngả hẳn ra khỏi bờ áo, từng bước ưỡn ẹo tiến lại gần. Mùi nước hoa theo cánh tay bám lên người Tuấn Minh:

- Sao giờ này anh mới về? Có biết người ta đợi muốn chết không?!

- ???!!!!!

Tuấn Minh nhìn xuống đôi mắt đang chớp chớp kia, dò ý.

Trí Thiện đưa hai ngón tay cố tình vuốt lên cổ áo, rồi theo đó mà luồn vào khe hở giữa các cúc chạm tới da thịt.

Tuấn Minh vẫn chẳng hề nhúc nhích, Trí Thiện đã lại ngả ngớn dụi đầu vào ngực anh như làm nũng:

- Người ta là một em bot nhỏ, ở bên cạnh anh lâu phải lòng rồi, hôm nay chuẩn bị thế này, thật muốn có anh nha…

- ….!!!

Tuấn Minh vẫn đứng nguyên như thế, nửa cái biểu tình cũng không có.

Nội tâm Trí Thiện đã muốn gào lên: Anh ta sao lại không nói gì? Vẫn chưa còn đạp mình ra khỏi cửa sao? Hay vẫn chưa đủ?

Trí Thiện lập tức co một bên đùi thon, tựa lên háng Tuấn Minh, cọ tới. Bàn tay cũng nhanh nhẹn mà cởi nút cúc áo của Tuấn Minh, đầu ngón tay xoa tới bờ ngực rắn chắc kia, mân mê da thịt.

Như này thì quá được rồi chứ gì?

Giọng nói kéo dài ra:

- Người ta là lần đầu đó, thật xấu mà… Cũng không biết được ….

Ủa Ủa? Cậu cọ một lát rồi mới thấy có gì là lạ,

Sao có vẻ như????

Con bà nó!

Trí Thiện cúi xuống nhìn. Trên đỉnh quần kia, ngay trên bắp đùi của mình cọ tới, Quần… Quần… Quần anh ta thế mà nhô cao lên!

Trí Thiện khó tin, anh ta thế mà cứng!

Cậu cũng là đàn ông mà! Cái thứ quỷ đó có cương lên hay không sao mà cậu lại không biết! Có mà mù à!

Á!

Trí Thiện gần như nhảy ra khỏi người Tuấn Minh.

Cậu nhìn tới nhìn lui, ánh mắt vẫn là dừng nơi đũng quần đã cộm lên của anh, kế hoạch gì đó đã bay xa một ngàn bốn trăm dặm, lắp bắp:

- Anh!

- Anh!

Tuấn Minh lúc này mới khẽ nghiêng đầu, liếm qua đôi môi đã có chút khô, từng bước tiến lại.

Trí Thiện lập tức lấy chiếc áo sơ mi rộng đó cuộn người lại, lùi về phía salon:

- Anh đừng có lại đây, đừng có mà lại đây!

Quá phản tác dụng rồi, chiếc áo sơ mi khi được ôm lấy lại càng tôn lên cái eo nhỏ tới mê ly, đôi chân dài lùi dần, co thành một cụm trên sofa, lộ dưới vạt áo khiến người nhìn nóng mắt.

Tuấn Minh là gay. Trái tim hay cả thân thể đều muốn rung động trước một người – là con trai.

Nếu là một cái kẻ vừa miệng như thế này cố tình tiến tới, lại ngay trong thứ không gian riêng tư như vậy, nói không phản ứng ư? Trừ phi anh bị bất lực! Mà có thể rõ ràng cho thấy, từng động tác của Tuấn Minh bây giờ không hề có chút nào biểu hiện sự bất lực cả.

Anh tiến lại gần, mỗi một bước lại mở ra thêm một chiếc cúc, tới khi nửa thân trần trụi áp tới, cả người Trí Thiện đã như bị ghim xuống sofa. Đôi chân dài lung tung muốn đạp nhưng đôi môi kia lại bất ngờ dán xuống. Hôn lên.

Mười lăm giây.

Đó là tất cả quãng thời gian Trí Thiện sau khi bật khỏi người Tuấn Minh, chính thức mất đi cái trinh môi quý giá kia.

Từng hơi thở nóng rực phả trên gò má Trí Thiện, cậu ban đầu là mở tới tròn mắt, sau đó là đôi môi bị cạy mở, từng chút không khí đều như bị Tuấn Minh hút hết lấy.

Tắc… Tắc… Tắc thở!!!

Cứu mạng!!!

Tới khi đôi mắt cậu sắp vẽ ra mấy đường tơ máu đỏ, Tuấn Minh mới khẽ buông. Nước bọt theo khóe miệng cậu chảy xuống một vệt. Tuấn Minh híp khóe mắt lại, đưa lưỡi tới, liếm lấy.

Trí Thiện đang thở hổn hển cố gắng hớp lấy những ngụm khí to, cũng bị hành động này khiến cho da gà da vịt nổi ba tầng.

Tuấn Minh nhíu mày bắt lấy cằm Trí Thiện, dò hỏi:

- Em chưa từng hôn ai sao?

- Hôn…

- Còn nữa, muốn dụ dỗ anh – Tuấn Minh vuốt một đường lên đùi Trí Thiện :

- Nhớ, cạo sạch lông chân!

- Hả?

- Còn nữa, anh không thích mùi nước hoa này, quá nồng!

Lông… Lông chân?

Trí Thiện dự cảm chẳng lành, chân lại bị kìm không giãy được, bàn tay quờ quạng tóm lấy ngay cậu em nhỏ đang nhô cao giữa háng Tuấn Minh, hét lên :

- Anh mà không thả tôi sẽ bóp chết nó.

Tuấn Minh bị đau, hơi sững người, Trí Thiện nhân đó liền đẩy anh ra khỏi.

Cậu bỏ cả dép, chạy bán sống bán chết!

Hôm ấy, trên đường phố Sài Gòn có cái cảnh như thế này: Một thanh niên mặc áo sơ mi trắng, bên trong có cái quần đùi cộc in hoa, đi chân đất phóng Vision chạy như đua tốc độ trên đường.

---------

Nơi chung cư,

Tình yêu ấy, có thể đến từ những điều ngốc nghếch và vô duyên nhất trần đời này. Trong đó, không thiếu gì những kẻ từng ghét nhau tới vừa nhìn là muốn đấm. Thế nhưng nực cười thay, hiểu rõ nhau nhất đôi khi không phải chính là người thân thiết bên mình, mà lại là kẻ thù của bản thân. Vì chỉ có kẻ thù mới đi tìm hiểu đối phương thật cặn kẽ, thật tỉ mỉ mà thôi .

Tuấn Minh vốn chỉ nghĩ kêu cậu nhóc kia tới mà chỉnh một phen, càng không thể nghĩ mình lại có thể ưa nổi cái tính hậu đậu cùng ngốc nghếch ấy.

Ngẫm tới từng chuyện từng chuyện đơn giản tới vậy mà lại khiến khóe miệng anh nở một nụ cười.

Hóa ra, vui vẻ cũng chính là một loại hạnh phúc.

Từ cái việc cậu ta dám lấy nước rửa bát ra lau sàn để bẫy anh, đến cái việc cố tình mua sắm thật nhiều để anh phải xót tiền kia nữa.

Đồ ngốc. Giá mà cậu cứ chẳng làm gì cả, giá mà cậu cứ thật sự chịu khó mà học, đừng chu cái môi nhỏ lên phản đối, đừng cố tình cắt quần phá áo của anh, thì có lẽ con đường chúng ta đi, sẽ vẫn mãi chỉ là hai đường thẳng song song mà thôi.

Cũng giá mà, cậu đừng nhắc gì tới cái thế giới thứ ba ấy, một cách vui vẻ, một cách trân trọng, tôi cũng có thể cứ thế mà “ bỏ qua” cho cậu.

Còn bây giờ, đã muộn rồi,

Việc tối hôm nay, rõ ràng anh biết chỉ là cậu cố tình đùa giỡn, vậy mà đến cuối cùng chính anh lại thực sự nổi lên ham muốn. Đối với đôi môi kia không ngại mà hôn xuống, đối với khóe miệng kia lại muốn hôn sâu thêm một chút.

Cơ thể không có lấy một chút gượng gạo, từng tấc da thịt trên người tên nhóc ấy, đến đỏ ửng cả một mảnh ngực phập phồng.

Thì ra, anh lại quan tâm tới tên nhóc ấy như vậy.

Thì ra, anh lại quay về với chính cột mốc, của mười năm về trước .

Năm lớp mười, anh biết mình là gay.

Đối tượng chính là một người vô cùng hoạt bát và vui vẻ.

Đêm đầu tiên anh mộng xuân, là về người ấy. Sự trầm tĩnh tới yên lặng của anh tất cả đều được nhiệt huyết và nụ cười rạng rỡ kia bổ sung.

Yên lặng mà làm bạn, yên lặng mà biết rằng bản thân thích người ta đến khó nói thành lời. Cho đến khi người đó có bạn gái.

Cuối năm lớp mười, anh đi du học.

Mang theo chút ký ức đơn bạc và thương đau của cái mối tình đầy thơ dại ấy. Gói vào tim.

Sau này, khi gặp Thành Khải, sự đồng điệu trong con mắt đượm buồn kia, như nhìn lại chính bản thân mình ngày ấy. Từ thương, hóa thành yêu. Thế nhưng rút cuộc lại vẫn là lỡ mất một nhịp,

Từng cái cầm tay, từng ánh mắt nhìn của Thành Khải dành cho kẻ khác, anh đều thấy rõ, mười ngón đan xen. Tất cả đều khiến cho nụ cười trên môi anh vố đã hiếm hoi, lại không còn nở được nữa.

Vậy nhưng từ khi gặp Trí Thiện, mọi thứ đã khác.

Anh tựa mình vào cửa sổ,

Trí Thiện, đôi môi đỏ, mái tóc mềm, một hàng mi dài. Ước muốn gì ư? Anh cũng chỉ là muốn nắm tay một người, cùng nhau già đi.

Em, có thể không?

Tôi, có thể không?

--------

Dĩ nhiên là không thể! Đừng có mà nằm mơ!

Lại dám ăn ông? Lại dám hôn ông?

Trí Thiện về tới nhà, nhà lại tắt điện tối om om. Vốn vừa quáng gà vừa sợ ma, đáng lý thì giờ đây cậu phải kinh hãi lắm, thế nhưng cậu chẳng quan tâm nữa, tức tới mức dậm chân mà bước vào.

Trí Thiện bước vào nhà tắm, nhìn vết son môi lòe loẹt mà thật sự muốn phun máu. Cũng may ba mẹ cậu tận ngày mai mới về, nếu không hẳn là bị cái bộ dạng này của cậu dọa cho nhồi máu cơ tim.

Trí Thiện thay một bộ quần áo khác, lại đánh răng tới nỗi trắng bệch cả lợi mới gọi là tạm xuôi xuống.

Câụ vừa nằm xuống giường đã bắt đầu rùng mình, ôi nụ hôn đầu quý giá của cậu, anh ta đúng là đồ dâm tặc biến thái! Đã thế còn suýt một chút thì bị nhai mất cả xương,

Đúng lúc đó, có tiếng tin nhắn tới. Trí Thiện chạm tay mở lên,

“Môi em rất ngọt”

Môi em rất ngọt??!

Cậu còn chưa kịp tiếp thu, tin nhắn tiếp theo đã lại nhảy tới:

“ Sau này anh sẽ giúp em chọn nước hoa, wax lông chân nữa”

AAA!!!!!!! Tuấn Minh! Anh là tên chết bằm!!!!!!

Lông chân ông đây có bao nhiêu cọng chứ?! Cũng không khiến cái mặt anh ta quan tâm!!!

Cậu lập tức nhắn lại:

“ Đi chết đi!”

Sau đó mạnh tay ấn thẳng vào nút tắt nguồn.

Có cái nỗi oan nào bằng nỗi oan này không kia chứ?

Cậu quyết định rồi. Đi tù hai năm. Ok! Hai năm thì hai năm. Còn hơn là bị hắn sỉ nhục như thế.

Đã hôn người ta rồi thì thôi, còn hôn sâu như thế để làm gì? Cái tay lại còn vuốt ve trên ngực trên đùi người ta nữa…

Tuấn Minh…. Anh không phải con người!!!!

Phía chung cư kia, nhận được một tin nhắn ngắn tới chỉ có ba từ lại còn là mấy từ mắng nhỏ, vậy mà Tuấn Minh vẫn không nhịn được khóe môi cười.

Trên tay anh, là bộ đồ ren màu tím kia,

Đưa lên chóp mũi, khẽ ngửi lấy hương thơm còn sót lại, bàn tay kia đặt xuống phía dưới cậu em nhỏ đã trướng đau, đừng hồi vuốt lên xuống…

Trí Thiện, em không còn đường lui nữa.

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo