Chương 4: Cậu chủ
Kelvin trở về biệt thự của Phạm gia sau một đêm ăn chơi thất bại thảm hại,
Trong phòng, cậu khoác hờ lên người chiếc áo choàng mỏng, lấy chút đá chườm sơ lên bên môi má bị bầm. Khẽ nhíu mày,
Lực tay không nhỏ.
Thế nhưng trong phút giây bị người kia nắm lấy mái tóc chải cao đó mà đạp ra đất, Kelvin cậu lại không hẳn là tức giận. Chỉ là ngạc nhiên tới không ngờ.
Cậu sinh ra ai cũng nói là mệnh phú quý, trừ lúc còn quá nhỏ sống với mẹ, còn lại về sau này, ai một ngón tay của cậu còn không dám đụng, ra luồn vào cúi, chứ đừng có nói thẳng mặt thẳng bụng cậu mà giã như vậy.
Sức cậu đáng lý hoàn toàn có thể chế trụ được. Thế nhưng lúc ấy vì cái gì?
Kelvin nhìn xuống đũng quần, cười phì một tiếng bên má,
Cũng chẳng sao, vốn dĩ ai cũng cho rằng cậu là cái thứ không ra gì, gỗ mục không đẽo được. Thế nên chỉ là lộ thằng em nhỏ một chút, cũng không có gì đáng để tâm.
Chỉ là cũng hơi tiếc,
Vị anh hờ Trọng đinh đó sau khi biết chiều nay cậu về tới nơi, liền đã sắp xếp một em cực phẩm tới cho cậu tẩy trần, ai ngờ, vừa mới đục được hai ba cái còn chưa có kịp cảm nhận gì.
Kelvin gõ nhịp tay lên bàn,
Nghĩ tới gương mặt thoáng đỏ vì cồn kia, một thân rắn rỏi, nhanh nhẹn dứt khoát ra đòn hạ gục hai tên bảo vệ, trong lòng còn có chút ngứa ngáy.
Cậu nằm xuống giường, lớp đệm tơ tằm mềm mát rượi lưng, xoa đi khí nóng của Sài Gòn.
Khẽ nhắm mắt.
Sống, như thế nào được như thế ấy,
Bề ngoài chỉ là lớp bề ngoài, Kelvin cậu vẫn phải là Kelvin cậu.
Trong gia tộc lớn, nếu không muốn người ta bóp chết từ trứng nước, cậu chỉ có hai con đường.
Một là, bản thân chẳng có giá lấy một xu, để chẳng một ai cần phải để ý tới.
Hai là, nắm trong tay tất cả mọi thứ, để chẳng một ai dám để ý tới.
Thế nhưng để gom được từng chút từng chút giá trị ấy về cho mình, Kelvin cậu cần ăn cứ ăn, cần chơi cứ chơi.
Dẫu sao nếu không từ những góc khuất đi lên, e rằng vừa ra nơi ánh sáng, mặt trời liền thiêu chết cậu.
Cuộc chiến trên con đường tranh giành quyền lực, tất cả mới chỉ là bắt đầu.
----------
7h sáng, Phạm gia.
Gia Huy đã đúng mực có mặt tại bàn trà nhỏ ngoài khuôn viên vườn.
Bà Mỹ Kim và ông Phó cũng đã ngồi sẵn ở đó.
Vừa tiến lại gần, Gia Huy liền cúi đầu chào.
Ngoài cặp kính và mái tóc lòa xòa trước trán có phần hơi vướng, thì mọi thứ đối với anh không có gì để phàn nàn.
6h sáng nay anh đã tới, khi bước vào phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, bốn đôi giày tây ngay ngắn trên kệ, quần áo thẳng tươm tất treo trong tủ đồ, trên bàn còn có đồ ăn sáng và một ly café còn nóng.
Nếu nói ra, chế độ như thế này trước kia làm sếp còn chưa có được.
Gia Huy dáng ngồi ngay ngắn, dẫu mái tóc dài trước mặt che đi phần trán cao sáng, bà Mỹ Kim cũng phải nở một nụ cười hài lòng.
Cốt cách của con người phụ thuộc rất nhiều vào dáng đi, đứng, ngồi. Những người lăn lộn trong thương trường nhiều như bà, chỉ cần muốn để ý sẽ thấy và đánh giá được dăm phần. Bà cũng đã nghe ông Phó khen ngợi qua, đương nhiên chuyện cần biết đều biết, cất giọng:
- Cháu là Gia Huy?
Gia Huy cúi đầu:
- Vâng, thưa bà.
- Ừm, ta là bà nội của Kelvin. Mấy hôm trước có chút việc ngoài Đà Nẵng, từ khuya hôm qua mới trở về.
- Bà vất vả nhiều.
- Đừng khách sáo như vậy, hiện tại cháu là trợ lý, coi như với chỗ bác Phó cũng là dưới một chút, nếu cần gì cứ trực tiếp nói với bác Phó là được.
- Vâng.
Gia Huy vẫn điềm đạm đưa ly trà tới miệng, khẽ uống. Hương hoa nhài thơm ngát thấm đượm vảng vất quanh chóp mũi, nụ trà ban đầu chạm đầu lưỡi là vị đắng nhàn nhạt, vừa qua khỏi cổ lại ngân lại dư vị ngọt ngào. Quả thật thưởng trà không phải là sở thích của anh, thế nhưng để ngâm được chút trà này, cũng đúng phải là nhà giàu chân chính.
Bà Mỹ Kim ngoảnh sang nhìn sang bên cạnh, ông Phó khẽ gật đầu một cái.
Cái gì gọi là tri kỷ suốt gần bốn mươi năm? Chỉ cần một cái liếc mắt, một cái hợm giọng đều có thể hiểu được hết ý nhau.
Bà Mỹ Kim nở nụ cười:
- Như cháu đã biết, Kelvin là cháu nội duy nhất của Phạm gia. Nó sống với ta từ nhỏ, vì thế nên ta thực sự nuông chiều quá tay, đến bây giờ tính cách nó không được tốt lắm, nếu sau này bên cạnh nó có gì không thể nói rõ được, cậu cứ đến tìm bác Phó. Bác ấy là người duy nhất nó nghe lời ở cái nhà này. Còn hơn ba tháng nữa nó mới chính thức gia nhập vào phiên họp cổ đông đầu tiên, biểu hiện của nó, tất cả trông chờ vào cậu.
Gia Huy lắng nghe rồi dạ nhẹ một tiếng.
Anh cũng thắc mắc, không hiểu cậu công tử này sa đọa tới mức nào, mà qua lời kể của Tuấn Anh và thái độ của người nhà đều không quá được hai từ “bỏ đi”.
----------
- Bà ơi!
Bà Mỹ Kim vừa nghe tiếng gọi lớn liền quay ra, một người thanh niên cao lớn chẳng để ai vào mắt xông tới đu cả người ôm lấy bà của mình, lẻo mép mà hôn lên má bà một cái lớn:
- Con nhớ bà quá đi! Bà càng ngày càng đẹp quá!
- Cái thằng này!
Bà Mỹ Kim nở một nụ cười tươi rói, trong mắt đều là chiều chuộng, vuốt tay kẻ vừa mới tới:
- Kelvin, con ngồi xuống đi.
- Dạ.
Kelvin ngồi phịch xuống bên cạnh bà Mỹ Kim, còn định thò tay ra bốc miếng bánh bỏ vào miệng, vậy mà vừa ngẩng đầu lên nhìn, đập vào mắt lại chính là gương mặt cũng đang chết sững của người đối diện.
Trong đầu cả hai cùng lúc nổ ra một câu hỏi.
Sao lại là anh/ cậu ta?
Gia Huy giật thót tim.
Người này… Chẳng phải là kẻ mà anh đã đấm thẳng mặt tối hôm qua đó sao?
Không thể nào sai được!
Trên khóe miệng cậu ta vẫn còn vết sưng bầm.
Anh còn chưa kịp phản ứng, đôi mắt rồng phía bên kia đã chán ghét quay đi, bĩu môi ném chiếc bánh lại đĩa, hùng hằng giọng:
- Ai đây?
Ông Phó liền đưa tay ra giới thiệu:
- Kelvin, đây là Gia Huy, từ hôm nay người này sẽ là trợ lý của con. Cậu ấy rất có kinh nghiệm trong...
Gia Huy cắt ngang lời, chê bai một mạch:
- Đổi người!
- Đây á? Trợ lý á?
- Vừa xấu, vừa lùn, vừa già, lại còn cận!
- Con không đồng ý!
- Con muốn đổi người!
Kelvin nói xong một tràng, vươn tay giật lấy ấm trà lớn đưa cả lên mồm uống, lè lưỡi:
- Eo, đắng quá. Cái thứ như vậy mà sáng nào bà cũng uống.
Gia Huy hơi đảo mắt. Kẻ này không nhận ra anh sao? Có lẽ... Vì đôi kính này, mái tóc lòa xòa này, hay cả bộ quần áo hôm qua và hôm nay rõ ràng là khác nhau mà không nhận ra ư?
Gia Huy mẩm trong lòng,
Được, thử một chút liền biết.
Anh đưa tay ra, tỏ ý muốn bắt tay với Kelvin :
- Xin chào cậu, từ nay rất mong được giúp đỡ.
Kelvin khó chịu lấy tay đánh hất tay Gia Huy sang một bên như không thèm để ý, quay lại bám lấy tay bà mình, bộ dạng làm nũng, không hề phù hợp với tuổi hai mươi hai chứ đừng nói tới cái gì là địa vị phong thái đáng ra phải có.
- Bà, bà nội…
- Con không thích người này, đổi cho con. Con muốn chân dài, tuổi trẻ, mặt đẹp và không được cận cơ mà? Con đã nói rồi mà…
- Sao lại thành con cóc này?!
- Nhìn thấy mà mắc chán quá đi, làm sao con đi họp hay gì được!
- Bà, bà…
Bà Mỹ Kim nhíu mày, cốc lên trán Kelvin một cái.
Gia Huy khóe miệng giật giật thu tay về. Hành động này của bà không khác gì khẳng định với anh rằng, đích xác cả bà Mỹ Kim như thế mà coi tên kia đúng là một đứa trẻ không hơn không kém!
Còn nữa, cậu ta thực sự là tên “vô tâm vô phế” chỉ biết ăn chơi suốt ngày, thật sự không nhận ra anh?
Lòng Gia Huy hơi ổn một chút. Như vậy cũng tốt, chí ít thì anh cũng không muốn ngay ngày đầu tiên đã bị sút ra khỏi cổng nhà họ Phạm chỉ bởi vì một cái hiểu lầm không đáng có.
Thấy sắc mặt Gia Huy, bà Mỹ Kim đổi giọng:
- Cháu thông cảm, từ nhỏ nó không có ba, ta lại bận bịu quá, có chăng chỉ có bác Phó làm bạn với nó, đưa đón nó học hành, thế nên bây giờ tính tình mới chẳng ra làm sao như vậy. Để cậu chê cười rồi.
- Dạ, không…
Kelvin lập tức đập bàn phản ứng:
- Cái gì mà chê cười! Con còn chưa có nói hết!
Nhìn Gia Huy từ trên xuống dưới, Kelvin chán nản quay sang bác Phó nài nỉ:
- Đổi người cho con được không? Bác Phó, con biết bác thương con nhất mà? “chú” này bao nhiêu tuổi? Ba mươi mấy hẳn? Lại còn đeo kính cận.
Ông Phó lắc đầu:
- Rất tiếc, Kelvin. Hợp đồng đã ký, từ nay trở đi Gia Huy sẽ chính thức trở thành trợ lý bên cạnh cậu. Tất cả mọi hoạt động của cậu từ vấn đề cá nhân tới trên bàn làm việc, Gia Huy đều có quyền can thiệp. Thẻ từ các lối ra vào và cả phòng chính của cậu tôi đều đã cấp cho cậu ấy.
- Hả?
Kelvin giãy nảy lên:
- Thẻ phòng của con?! Bác à, có nhầm gì không vậy?
Bà Mỹ Kim kéo đứa cháu chẳng nhỏ nhắn gì kia lại, đĩnh đạc dặn dò. Khiến Kelvin cũng không dám lộn xộn nữa, chỉ phóng ánh mắt đầy đạn lên gương mặt nhàn nhạt không biểu tình của người đối diện.
- Kelvin. Con đã hai mươi hai tuổi rồi, chỉ còn vài tháng nữa là phải ra mắt cổ đông. Gia Huy là người có chất, có khí, có tài. Bà hi vọng rằng con ở bên cạnh cậu ấy có thể học được một chút. Tất nhiên việc kinh doanh trước mắt chỉ là cho con tham gia thử điểm, trước hết ta sẽ sắp xếp cho con một mảng nhỏ chuyên thu mua nông sản thô xuất khẩu sang Canada.
Kelvin nhăn cả mặt:
- Cái gì nông sản? Cái gì thô?
- Công ty đó quy mô không lớn lắm, chủ yếu cho con và Gia Huy có thể tập trước một chút.
- Bà…
Bà Mỹ Kim nói xong liền nhìn lên chiếc đồng hồ trên tay:
- Không còn sớm nữa, bà còn có một số việc chưa xong, nếu cần hỏi gì con cứ từ từ trao đổi với Gia Huy.
Nói xong khi bước đi cũng không quên nhấn mạnh một cái âu yếm:
- Còn nữa, tiền trong tài khoản của con từ nay sẽ bị giới hạn. Nếu con vẫn còn thích mua chiếc siêu xe đó, con phải tự kiếm từ công ty mới của mình.
- Hả???!!
- Bà…Bà ơi…
Bà Mỹ Kim mỉm cười rời đi, ông Phó cũng lập tức theo sau đứng dậy.
Chiếc xe ngoài kia lăn bánh.
Tuấn Anh lái xe, nghe được vài câu khen ngợi mà cũng thay Gia Huy mát lòng mát dạ:
- Thằng bé đó được người. Nếu thực sự có thể chỉnh lại thằng Kelvin một chút cũng đã là tốt.
- Bà yên tâm, tôi đã nhấn mạnh cho Gia Huy đi theo để ý.
- Ừm, thằng bé này đã lệch đường quá rồi, mới về chiều qua mà đêm đã đi gây lộn với ai bầm hết cả miệng.
Bà Mỹ Kim thở dài,
Ngày Kelvin mười sáu tuổi, nó đã tuyên bố giữa nhà rằng nó là gay.
Hôm ấy bà lên cơn đau tim đi cấp cứu, tưởng không qua nổi. Đến lúc tỉnh lại đã thấy nó một mực quỳ bên giường.
Âu, thì cũng là cái số mệnh. Nó ghét phụ nữ, cũng có một phần lỗi ở bà,
Nhớ lại, bà bước chân vào nhà họ Phạm, sinh được một trai một gái, không may người con trai cùng với chồng bà trong một vụ tai nạn đã sớm rời bỏ bà đi mất. Nếu không phải có Kelvin nối dõi, e rằng toàn bộ tài sản này cơ ngơi này, đều đã thuộc về người khác, bà cũng thiếu chút mà ra đường với hai bàn tay trắng.
Thông suốt rồi, bà cũng không cấm cản nữa, bà còn ép nó đem tinh trùng đi trữ, lớn tuổi một chút liền nhờ người mang thai hộ, hoặc một cái đám cưới hờ, để có vài ba đứa chắt ẵm bồng cũng chẳng phải vấn đề to tát gì.
Còn người là còn có thể dự tính được. Bà cũng chỉ mong nó đừng sa đọa quá. Nhưng càng về sau không hiểu sao nó càng ngang bướng, càng quậy phá, tới nỗi mà họ hàng nhắc về nó đều lắc đầu chán ngán.
Đã chừng này tuổi, bà cũng không biết có thể bảo bọc nó đến bao giờ. Nếu không chừng, tốt nhất cứ để lại cho nó một số tài sản, đủ để nó vui vẻ sống đến hết đời. Như thế, cũng được đi?
Thế nhưng hôm nay nhìn thấy Gia Huy kia, không hiểu sao trong lòng bà lại nuôi hi vọng, có thể sửa đổi được bản tính của cháu mình, kéo nó từ một đường ray lệch mà đi lên, biết đâu đấy còn có thể có chút hi vọng.
Hiện chưa có bình luận nào