Chương 3: Có chút thương cảm
Cuối tuần cơ mà, nướng được thì Đặng Hải cứ nướng tới khét lẹt thì thôi.
Mới có mười giờ, đêm qua cậu cày Gunny, đi phó bản kéo team đến hai giờ sáng. Nếu không phải mùi thơm từ trong bếp như có sức mạnh vũ khí ép full mười hai, lực chiến siêu cấp khủng thì còn chưa muốn dậy.
Việc đầu tiên khi bước chân ra khỏi phòng ngủ, chính là bị giật thót mình một cái.
- Ủa? nhầm nhà hả?
Đặng Hải dụi mắt một cái, nghĩ thì tối qua có đi đâu lêu lổng đâu ta?
Cả căn phòng khách sáng choang choang, quần áo tất thối nhét kẽ khắp nơi giờ cũng không có một cái nào hết.
Bước vài bước dài vào tới bếp, vò mái tóc tổ quạ trên đầu, Đặng Hải hết hồn,
Trên bàn ăn bánh trứng bột nếp thơm ngon cuộn trên đĩa, bên cạnh còn có một đĩa cơm rang thập cẩm, rau mùi thơm vương hai ba lát phía trên.
Phút chốc này, Đặng Hải quên luôn cả thân hình đang gọt rửa kia, lao vào bàn:
- Đói quá!
Duy Anh nhìn một thân màu lúa mạch rắn chắc, miệng nhồm nhoàm nhai vãi cả cơm ra ngoài, trong lòng tự dưng cũng vui vẻ mà cười theo. Ít nhất thì người này cũng thích cơm cậu làm. Như thế sau này việc ăn uống có vẻ sẽ ổn thôi.
Đặng Hải vừa nhai vừa lừ mắt:
- Nhìn cái gì? Cấm có nhìn! Chẹp, đẹp trai quá đúng là một cái tội mà.
Duy Anh không dám nhìn nữa, còn không dám nói ra là, nhìn như thế nào người kia… cũng có chút ngốc.
Đặng Hải ăn no tới ợ một cái rõ to,
Cơm rang giòn rụm thơm ngào ngạt, lại còn có bánh trứng mềm xốp nữa chứ!
Uống thêm cốc nước cam mát thì… ái dà! Đời như lên bốn tầng mây!
Cả một chảo cơm không nhỏ mà vét hết không còn hột nào.
Ai bảo chứ? Đặng Hải cậu cao 1m87, nặng cũng cả tám chục cân. Ăn thế thì là quá đúng rồi.
Vậy nhưng ánh mắt ái ngại kia của Duy Anh là thế nào?
Đặng Hải nhíu nhíu mi, hỏi:
- Sao vậy? to con đẹp trai như tôi thì phải ăn nhiều chứ?
Duy Anh vội nhặt chén đĩa vào bồn rửa, nhỏ giọng:
- À, không..
Đặng Hải còn chưa kịp đứng lên đã nghe vài tiếng ục ục rõ to. Duy Anh ngại ngần vuốt vuốt bọt xà phòng trên bát, cố gắng để che đi âm thanh xấu hổ kia.
Đặng Hải một lúc mới ngẩn người :
- Chưa ăn sao?
- Dạ.. em.. không sao, vẫn còn cơm trong nồi, một lát em ăn là được.
- Vậy là… tôi ăn hết 2 phần luôn á hả?
- …..
Đặng Hải ngượng muốn chết, ngần này tuổi rồi mà đi ăn tranh của đứa nhỏ gầy gò còn kém cậu mấy tuổi kia.
Đặng Hải vừa thẹn vừa giận, liền đứng dậy quát ầm ầm :
- Cậu chưa ăn thì phải nói là chưa ăn chứ! Mọc mồm ra cho vui hả?
Nói rồi xông tới mở nồi cơm, trong nồi hiển nhiên chỉ còn chút cơm vụn bám dính đáy nồi:
- Cậu định ăn tý cái này sao?
- Em…chỉ tại…
Duy Anh úp chiếc bát cuối cùng lên kệ, lau đôi tay đã nhợt nhạt, chỉ tại, anh ăn như vậy em cũng không biết mở lời thế nào.
Duy Anh không nói ra miệng, chỉ tận lực cúi đầu xoa xoa tay.
Đặng Hải thấy cái cử chỉ đấy, lại chợt nhớ đến cả căn phòng đã thơm thoáng, liền chột dạ, hỏi :
- Cậu dậy lúc mấy giờ?
- Dạ, năm giờ.
- Là cậu dọn sao?
Duy Anh ngẩng mặt lên, cố gắng giải thích:
- Em biết chưa được sạch lắm, nhưng còn chiều với mai nữa, em sẽ cố gắng dọn, anh đừng giận... em… em…
Đặng Hải phùng mũi, chỉ vào đôi tay Duy Anh:
- Đưa tay ra đây!
- Dạ?
Không để Duy Anh nói thêm, Đặng Hải giật lấy đôi tay cậu, xòe ra, quả nhiên. Mười đầu ngón tay ngâm trong xà bông suốt mấy tiếng đều nhợt nhạt mất sắc, chỗ bị đứt sâu đã hở và nhìn như chuẩn bị loét ra.
Lòng cậu chán ghét như bị ai cào một cái thật mạnh, buông đôi tay kia xuống, chỉ lên chiếc ghế:
- Ngồi yên chỗ này, cấm nhúc nhích.
Duy Anh lo lắng:
- Sao ạ?
- Điếc sao?
- Dạ… không điếc…
Duy Anh còn không hiểu, rút cuộc mình làm sai ở đâu? Cơm hôm nay cậu chiên có điểm thơm giòn còn bánh trứng cũng đã đảo rất đều tay.
Hay vì nhà vẫn còn chưa thực sự sạch sẽ?
Nếu biết Đặng Hải sẽ giận như thế thì cậu sẽ cố gắng dậy sớm hơn một chút, chỉ tại hôm qua mới đến, thực mệt.
Còn đang suy nghĩ lung tung, chẳng mấy mà đã lại nghe tiếng chạy bình bịch trở ngược vào phòng.
- Đây!
Đặng Hải thở mệt, đặt chiếc hộp xốp trước mặt Duy Anh:
- Này phở bò, tôi hay ăn ở đấy, ăn mau lên cũng gần trưa rồi .
Duy Anh khó tin, ngẩng lên hỏi lại:
- Sao cơ ạ?
Đặng Hải chỉ tay:
- Sao là sao? Chú mà ngất ra đây anh mày lại bị bố mắng cho sấp mặt ấy. Bảo ăn thì mau ăn! Lắm mồm giống y vịt.
Duy Anh cũng không nghĩ được nhiều nữa, cậu đói, vậy nên cũng không chần chừ liền cắm cúi ăn.
Đặng Hải ngồi bên cạnh, bĩu môi.
Xem cái tướng ăn không chấp nhận được. Cứ thanh thanh mảnh mảnh thế nào ấy.
Kìa cổ tay, nhỏ như tay con gái, ngón tay vừa dài vừa thon.
Cái cằm đã nhỏ lại còn chả có râu.
Mười tám mười chín tuổi rồi chứ ít gì.
Hừ, lúc cậu mới vào năm nhất ấy à, chỗ nào cần mọc thì đã mọc um xùm, râu ria cũng đã gọi là có tướng có tá. Ai như cái tên này, chẳng ra làm sao.
Tò mò không giấu được, lại cái bản chất dâm dê thấm đầy người, Đặng Hải ghé mặt tới, hỏi:
- Này, đã pặc pặc với con gái bao giờ chưa?
- Khụ..Khụ….
Thay vì nhận được một câu trả lời cho thỏa đáng, thì Duy Anh gần như bị hóc cọng phở mà ho tới chảy cả nước mắt.
Không có tiền đồ!
Đặng Hải xếch miệng xì một tiếng, quay đi. Rồi nghĩ thế nào lại dừng bước, ngoảnh đầu lại :
- Này, lát nữa tôi đưa tiền tháng này cho, còn từ tháng sau tôi sẽ dặn bên kia chuyển thẳng tiền vào tài khoản của cậu. Nói sao thì nói tiền bạc phân minh ái tình sòng phẳng mới sống được. Tiền thằng nào thằng đấy tiêu, ghệ thằng nào… à mà thôi!
Duy Anh với tay lấy ly nước trên bàn, cố uống cho xuôi, gượng gạo trả lời”
- Khụ.. Vâng..
Bị hỏi một câu như thế, với người như cậu mà nói, quả thực chẳng khác gì vừa xem một cảnh kinh dị.
Đặng Hải còn có hẹn buổi trưa chiến game tổ đội, thế nên chẳng quan tâm nữa, mặc đại khái một bộ đồ rồi ào ra cửa. Lại nghĩ tới đôi bàn tay nhợt nhạt. vết cắt sâu mất sắc đó, liền bám đu người lại thò đầu vào:
- Này!
Duy Anh ngẩng mặt quay về phía cửa:
- Dạ?
Đặng Hải hung dữ:
- Cấm đụng vào đồ linh tinh, để đó tôi về tôi chỉ đạo dọn đâu mới được dọn. Còn mà – Giơ nắm đấm – đụng linh tinh nữa –
- Vâng.
Duy Anh vội vàng khẳng định:
- Em không đụng nữa. Anh bảo sao em mới dám dọn vậy.
- Thế thì tốt! .
- Vâng.
- À, biết làm sườn xào chua ngọt không?
- Dạ biết.
- Tối đúng 6h tôi về, còn chưa có cơm – lại giơ nắm đấm xoay xoay.
- Vâng vâng! Em sẽ làm.
- Tiền trên bàn ấy, đưa trước năm củ, thiếu tính tiếp.
- Vâng!
Đặng Hải đi rồi, Duy Anh mới thực thở phào ra một cái, cậu dọn dẹp qua chén bát, tiến tới chiếc bàn khách, dưới chiếc cốc quả thật có kẹp những đồng polyme năm trăm ngàn mới cứng.
Mười tờ, năm triệu.
Trong đời cậu, lần được cầm nhiều tiền nhất là khi bán được những luống rau được mùa nhất, xanh thẳm nhất, cũng chưa có cầm qua con số lớn như vậy.
Đôi tay gầy guộc vuốt nhẹ từng đồng trân quý.
Bác Đàn đã đối xử với mình quá tốt, anh Ninh còn ra tận bến xe đón mình. Đặng Hải, người đó cũng không xấu, tuy rằng nói chuyện dọa sợ tới cậu, nhưng lại không cảm nhận được có ác ý gì nhiều.
Bà nội, bố, mọi người hãy yên tâm, con sẽ cố gắng, con sẽ trân trọng cơ hội này, học thật tốt.
Duy Anh trở về phòng, soạn lại chút ít sách vở lên kệ. Dành ra một quyển vở khá dày, nắn nót viết lên đó từng chữ .
Sổ chi tiêu.
Từ nay, tất cả những khoản chi tiêu dù nhỏ bé thế nào, cậu cũng sẽ ghi chép rõ ràng và chi tiết, cuối tháng sẽ gửi lại cho Đặng Hải kiểm tra.
Duy Anh mím mím môi. Dẫu là ăn nhờ ở đậu, cậu cũng không phải là trang giấy ố vàng nhiễm bẩn. Cậu sẽ sống tốt , không vì những đồng tiền kia mà tơ hào, nếu có thể sớm tìm được một công việc làm thêm, cậu chắc chắn cũng sẽ liều mạng mà làm.
Duy Anh chìm dần vào trong giấc ngủ miên man của buổi trưa đầu thu dịu nhẹ.
Ngón tay gầy guộc nhẹ nhàng ôm trong lòng tấm ảnh chụp chung duy nhất của gia đình cậu, ở đó, có cả mẹ cậu.
Mẹ, ở một nơi nào đó, nếu mẹ biết được rằng con trai của mẹ đã thi đỗ đại học, còn có thể bước chân vào giảng đường.
Mẹ, có vui không?
Con không biết mẹ đang ở đâu, cũng không biết mẹ liệu có còn nhớ tới người con trai này hay không, nhưng bố không trách mẹ,
Con, cũng không trách mẹ đâu.
Ước gì nhỉ.
Có một ngày kia, mẹ quay trở về bên con. Hát cho con nghe một làn quan họ, ru con say sưa ngủ.
Đã hơn mười năm rồi. Con, rất nhớ mẹ.
--------
Quán Game.
Gần năm giờ chiều,
Thằng Kiên huých tay sang phía Đặng Hải, chửi bậy một tiếng thật lớn:
- Ôi d*tme! Lại thua! Hôm nay mày dẫm phải phân chó sao đó Hải?
Thằng bạn khác – tên Sang cũng chán nản vứt phạch cả tai nghe xuống, nhoài tới giả bộ bóp cổ Đặng Hải .
- Dume thằng Hải Dớ này! Ông bóp cổ mày chết!
Nguyễn Kiên gỡ tay nó ra :
- Thôi, Sang, mày tha cho nó đi, nó mới bị con bồ mang số báo danh 04 đá hôm qua. Chắc nay tâm trạng chua như shit mèo mới thế!
Thằng Sang vẫn không thôi kèo nhèo, vuốt vuốt trán:
- Chán quá! Vãi thật chứ. Chiến 3-3 này mà thua mẹ nó liên tiếp luôn. Lại đi đời mấy củ.
Đặng Hải không nói thêm gì, tóm lấy cái túi ba lô đeo chéo, cà phơ cà phất mà đứng phắt dậy :
- Bố về đây. Kệ mẹ chúng mày.
Hai thằng kia nhìn nhau, lại tưởng lần này thằng bạn mình bị tổn thương sâu sắc lắm. Liền gật gù tỏ ý thương cảm :
- Này, thất tình mà về nhà là dễ tự tử lắm đấy. Đi, hôm nay tao khao, đi quán Ba râu nhậu đi.
Đặng Hải chả thèm ngó lại, cứ thế ngồi lên xe, phi vèo đi. Cứ như là nghe được tiếng gọi của món sườn xào chua ngọt vậy đó .
Thực ra thì cả buổi chiều hôm nay chơi game, không được tập trung lắm nên thua sấp mặt là điều đương nhiên không phải bàn.
Thế nhưng nói về cô em số 04 kia, thì có lẽ là không phải.
Cứ nghĩ nghĩ một chút, lại cứ thấy trong lòng hơi khó chịu một chút.
Nếu mà là người khác, sẵn sàng bộp lại cậu như hai cái thằng bạn trời đánh kia, thì có lẽ chả có gì để bận tâm. Vậy nhưng tên nhóc này lại cứ như cái bánh mềm, cắn không nỡ, đấm cũng không nỡ. Mắng còn thấy ngại miệng.
Hoàn cảnh của Duy Anh cậu đã nghe bố kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần, hi vọng cậu vì thế mà cảm động được chút, sẽ đối xử tốt với Duy Anh hơn. Thế nhưng lúc đấy cậu nửa câu cũng chả thèm để vào lỗ tai. Ngồi bấm game tành tạch.
Giờ đang chơi game cấp độ cao lại tự dưng ong ong bên tai:
“Mẹ bỏ đi từ sớm, bố thì cụt chân, bà nội già yếu, thậm chí còn không có tiền để đi học, căn nhà xiêu vẹo, vôi vữa trát lộn xộn, cả nhà quanh năm sống nhờ cái vườn rau, rất là cực khổ. Lần đầu gặp đã thấy nó là đứa nhút nhát, dễ ngại ngùng, lại gầy yếu. Mày to như con trâu thế ăn ít cái mồm lại nhường cho người ta một tý, còn mà bố mà thấy mày bắt nạt nó, liệu hồn” .
Câu nào cũng có lý cả, trừ cái câu bảo mình to như con trâu. Mình mà to như con trâu? Tại vì bố cậu thấp hơn cậu nên ghen tỵ đó thôi chứ gì. Ai bảo sinh ra cậu đẹp trai quá làm gì?
Hiện chưa có bình luận nào