Tư Cách Để Yêu Anh
Chương 23: Hoàn truyện

Chương 23: Hoàn truyện

Nếu như cuộc đời là phủ lên bởi những thanh sắc ngọt ngào,

Thì con người ta đâu cần tới những truyện cổ tích để huyễn hoặc bản thân vào sự mong chờ kỳ diệu?

Cuộc sống vốn dĩ là nêm lên từ vị đắn, tìm được người yêu mình rồi, tìm được người mình yêu rồi. Lại phải tính tới làm sao để được bên nhau.

Vậy mà chẳng hề là dễ dàng gì.

Vừa trông thấy bóng bà Lan bước vào, trong con mắt đang muốn tĩnh lặng kia lại tràn đầy lên những xao động.

Hoảng sợ, lo lắng, bi ai, biết bao nhiêu cảm xúc cứ thế mà mím chặt tại đầu môi, không thể thốt lên cả một lời chào.

Bà Lan ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn thân hình trước mặt, khẽ thở dài.

Thực không đành lòng... Nhưng mỗi con người đâu phải sinh ra đều chỉ có lòng bác ái, và thứ lòng bác ái nhân từ đó cũng đâu phải bất cứ khi nào cũng đều có thể biểu hiện ra. Trong một số hoàn cảnh, con người ta bắt buộc phải sống trái với tất cả đạo lý của chính mình.

Bà không kỳ thị gay, bà cũng không ghét bỏ người trước mắt này. Thế nhưng những gì bà cho là tốt nhất, vẫn cứ không phải là một người con dâu là con trai được!

Bà Lan cố gắng giữ giọng ôn tồn nhất có thể:

- Thành Khải. Cô không trách cháu, nhưng chuyện gì cần làm, cháu vẫn là nên hiểu.

Dự cảm là đúng, Thành Khải đã có chút mờ mịt trên gương mặt.

Chia xa, không hẳn là do hai người nắm hai đầu dây tơ hồng có một kẻ buông tay . Mà có một phần không nhỏ, lại là do lưỡi kéo của chính xã hội, chính gia đình kia lạnh lùng cắt đứt.

Thành Khải nắm chặt chiếc ly cafe trong tay, đối diện với bà Lan, gượng gạo cầu xin:

- Cháu chỉ muốn ở bên cạnh cậu ấy, cháu sẽ tuyệt đối không gây rắc rối gì cả, cháu xin cô.

- Thành Khải,

Bà Lan đưa đôi tay mình lên, phủ lên đôi tay của Thành Khải, từng câu từng chữ nhẹ như gió, thế nhưng từng đợt gió này, lại như xuyên thẳng vào khoảng trống trong lòng anh, cứ thế, đâm từng nhát:

- Thành Khải, người ta ai cũng tưởng rằng mình là yêu nhau tới chết đi sống lại. Kỳ thực ra không phải, mọi thứ đều có thể quên đi. Cháu theo Đức vào trong Sài Gòn này, cháu thấy rằng như thế là tốt cho nó và cho cả cháu sao?

- ....

- Cháu sai rồi. Nếu cháu không xuất hiện trước mặt nó nữa, nó hẳn giờ đã có một người bạn gái xinh đẹp. Còn cháu, cháu nghĩ rằng nó ở bên cạnh cháu sẽ là cả đời sao? Đức rồi sẽ phải cưới vợ. Chúng ta cũng đã tìm được một nơi môn đăng hộ đối cho nó rồi. Cháu chịu đựng nổi khi nhìn Đức khoác tay một người con gái khác vào lễ đường sao?

- ......

- Nhân lúc Đức còn chưa nhớ ra nhiều, cô mong cháu hãy suy nghĩ cho kỹ. Cháu hãy tìm một người cùng giới tính với cháu, sẽ phù hợp hơn. Hãy tin ở cô, nói cho cùng thế nào rồi hai đứa cũng sẽ không thể ở bên nhau được. Cháu và Đức, là khác nhau.

Bà Lan rời khỏi rồi,

Thành Khải nhìn xấp hồ sơ trên bàn. Đó là thứ bà Lan đã để lại, toàn bộ hồ sơ để anh sang một chi nhánh của công ty bên nước ngoài làm việc.

Dĩ nhiên, tên tuổi và mọi thứ đều đã được thay đổi.

Nơi ấy, Trần Đức sẽ thực sự không thể tìm thấy anh nữa. Nơi ấy, Trần Đức sẽ hòa tan vào những ký ức đã mất đi kia, mà thực sự quên anh đi.

Bà Lan cho anh một tuần.

Thành Khải không biết bằng cách nào, anh có thể trở lại căn chung cư ấy, cứ như thế mà ngồi gối chân bên thành cửa sổ, nhìn ra ngoài xa xăm.

Trời dần tối, từng ngọn đèn được thắp lên, lốm đốm sáng dọc theo từng con đường. Như thế nào mới là tốt đây?

Khóc hay không khóc, không có nghĩa lý gì lúc này nữa.

Trần Đức,

Tôi thực lòng không muốn rời xa cậu, tôi không muốn cái gì là vĩnh hằng, cũng chỉ muốn ở bên cậu thêm một phút một giây. Không dám nghĩ tới cả đời, chỉ dám nghĩ tới khoảnh khắc khi bên nhau.

Nhưng, khoảnh khắc này cũng là sắp hết rồi sao?

Không muốn...

Nhưng, đúng vậy,

Vốn dĩ cậu và tôi thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Thành Khải khép đôi mắt, những đốm sáng dần biến mất thay cho một màu đen ảm đạm. Khẽ ngửa mặt lên trời hít từng ngụm khí khô khan. Hình ảnh Trần Đức mỉm cười khoác tay một người con gái từng bước từng bước hiện ra...

Không chịu nổi… thực sự là anh không chịu nổi...

Đi, cũng là không chịu nổi,

Ở, cũng là không chịu nổi...

Là sai rồi sao?

Con gái, lễ đường, kết hôn?

Là sai rồi, ngay từ đầu mọi thứ trên đời này đã là sai rồi!

Sai kể từ khi sinh ra đã định sẵn số phận cho cậu chính là một thằng gay!

Day dứt đến khổ sở, dằn vặt đến đau đớn... Trần Đức... Tại sao chúng ta lại cứ mãi như thế này.

Chỉ là một cái tên gọi, mà cứ hễ động đến lại xót xa như thế....

Cuối con đường em có đứng đó không?

Để anh biết mà dò đi từng bước?

Nếu không có em..

Dù đường kia là thảm hoa dìu dặt,

Anh cũng không màng mà ngoảnh mặt làm ngơ.

Nhưng nếu phảng phất hình em trong gió,

Dẫu san bằng sỏi đá cũng đạp lên...

Trần Đức.

Mỗi con đường, đều khác nhau. Mỗi nỗi đau trong tâm anh bây giờ, cũng đều khác nhau. Nỗi đau của kẻ rời bước đi, nỗi đau của kẻ không thể ở lại bên cạnh cậu.

Tất cả dành cho cậu, đều là thật...

Nỗi đau này, cũng là thật...

Màn đêm khẽ buông, tiếng nhạc du dương từ những bản tình ca của Hà Anh Tuấn cứ như thế mà réo rắt vang lên.

Thành Khải vặn chiếc loa, điều chỉnh một thanh âm vừa đủ. Anh thích như vậy, nghe những bản nhạc đều là nghe vừa tai, không nghe lớn quá, anh thích nhâm nhi theo từng nhịp của bài hái, nghe được cả lời hát, hiểu được cả câu từ.

Trần Đức vẫn buồn cười bảo anh, nếu nghe mà phải thuộc bài thì đâu còn là nghe nhạc nữa, tra tấn mất thôi!

Gương mặt trẻ con ấy từng chút cong khóe môi xuất hiện trong đầu Thành Khải.

Ngày mai, anh phải rời đi.

Bà Lan sẽ cho người chờ anh ngoài sân bay, và như thế chỉ còn vài tiếng đồng hồ cuối cùng được ở bên cạnh người kia.

Một tuần qua.

Không một ngày nào mà Thành Khải không để hết tâm tư lên người Trần Đức. Nấu những món em ấy thích ăn, gội đầu và thậm chí là vỗ từng nhịp ru ngủ.

Cũng như bây giờ, Trần Đức y như một đứa trẻ con say sưa mà ngủ. Qua ánh đèn lờ mờ, Thành Khải đưa tay vuốt lên từng đường cong trên khuôn mặt cậu, đôi tay dừng lại trên ngực trái đang nhấp nhô từng hơi thở, đặt lên.

Từng nhịp tim đập nhẹ nhàng, thư thái lại khiến bao nhiêu thổn thức trong lòng Thành Khải vỡ òa ra...

Trần Đức. Nếu ngày mai anh rời đi rồi, có phải cuộc sống sau này của em sẽ luôn được bình an như vậy hay không?

Đôi bàn tay khẽ miết qua ngực, Thành Khải chậm đôi mắt, là tham lam có được một lần cuối cùng.

Anh cởi xuống tất cả quần áo trên người mình, rồi run rẩy đưa tay xuống vạt áo , vuốt ve lên cơ bụng rắn chắc của Đức. Một vạt lông rậm kéo từ rốn xuống dưới cạp quần.

Thành Khải cúi xuống, chân thành hôn lên.

Gió lạnh trên bụng khiến Trần Đức nhíu mày tỉnh dậy, vừa hé mắt đã thấy Thành Khải cả người trần trụi đang âu yếm cơ thể của mình.

Trần Đức tưởng mình đang chuẩn bị mộng tinh,

Thành Khải trước giờ đối với những việc này thường rất dễ xấu hổ, sao hôm nay tự dưng lại…

Cậu muốn chống tay ngồi dậy, Thành Khải lại bất giác mà đè lại lên người, đôi môi áp xuống, là lạnh lẽo.

Cậu đã dường như tỉnh hẳn, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, vòng tay qua người Thành Khải ôm lấy, đáp trả cái hôn dây dưa kia.

Đôi môi Thành Khải trở lên ấm dần, vòng tay cũng không hề có chút ngượng ngùng nào mà cầm nắm côn thịt của cậu, vuốt lên xuống kích thích, đôi đầu môi dò tìm tới đầu ngực của cậu mà hôn lên, ngậm lấy.

Trần Đức choáng váng, không chỉ vì bị tình dục đang ngủ say bỗng dưng thức dậy đốt đến nóng, mà thật lạ hơn nữa là do sự chủ động của Thành Khải làm cho vừa hưng phấn vừa khó hiểu.

- Ưm… Anh làm gì vậy?

Thành Khải không dùng bôi trơn, tự dùng tay mở rộng, thế rồi ngay trên thân thể cậu, ngồi xuống...

Đau... Đau đến tê dại...

Cậu em nhỏ đâm thật sâu, thật nóng vào trong từng vách thịt, Thành Khải siết lấy.

Là không muốn rời đi, đau cũng tốt, càng đau càng tốt.

Trần Đức dù bị thít đến sướng run cũng không dám động, sợ làm Thành Khải bị thương.

- Anh, để em lấy gel

- Không cần… Ha....Đức, cho anh đi…

-

Trần Đức thúc lên, Thành Khải cũng như điên cuồng mà theo từng chuyển động đó nhịp lên xuống, mỗi một cái đâm trong khô khan là một lần đau đớn, mỗi một cái siết chặt nơi giao nhau ấy, là một lần khắc ghi.

Tình dục một đôi cũng chính là tình yêu, và tình yêu một đôi khi chính nó lại hóa thân thành tình dục. Muốn ở bên nhau, da thịt kề sát, hòa lẫn từng tấc da, từng hơi thở...

- A.... Anh ra….

Thành Khải hôm nay rất khác lạ, nơi hậu huyệt cũng đã đau rát, sưng đỏ. Trần Đức muốn đẩy nhanh thêm một chút để xuất ra cùng, nhưng Thành Khải ngăn lại:

- Anh vẫn còn muốn... Em đừng vội,

Quấn trên người cậu, hôn lấy, âu yếm lấy.

Thành Khải kéo cậu tới chiếc bàn gần đó, ấn cậu ngồi xuống.

Cậu còn đang khó hiểu tột độ, Thành Khải lại không chần chừ mà ôm lấy, lại một lần ngồi xuống, ấn cậu nhỏ đang trướng đau của cậu khảm sâu vào trong thân thể của mình, tự chống tay, lên xuống..

- A... Anh... Anh.. Sướng chết em...

- Không phải... Em vẫn thích... Vẫn thích...

- Em thích...Trời ơi…Sướng quá...

Trần Đức không ngờ, mấy lần trêu ghẹo Thành Khải rằng ước có một lần được làm Thành Khải ngay tại cái bàn học phát ghét này. Vậy mà hôm nay anh không những đồng ý, lại còn là người chủ động. Thật sự là sướng chết cậu rồi!

Vuốt lên tấm lưng mềm mại, Trần Đức vừa hôn vừa mút tới sưng đỏ hết đầu ngực Thành Khải. Vươn lưỡi tới cánh cổ mềm,Thành Khải đã rên rỉ tới khàn giọng:

- Đức, cắn một cái ở đó đi..

- Hả?

- Không phải... Em vẫn muốn đánh dấu sao?

- Được...

Trần Đức day nhe, Thành Khải lại như hét lên:

- Cắn mạnh lên... A... Đức.. Anh muốn... Muốn mãi mãi…Là của em...

A.....

Một vòng dấu răng rớm máu ngay bên bờ cổ hiện lên rõ nét,

Đức không thể kiềm chế nổi, liền xuất ra. Thành Khải không để cậu rút khỏi, tự mình muốn để nguyên như vậy.

Thêm một lần rồi một lần,

Trần Đức vừa thoải mái tới từng lỗ chân lông đều muốn nở hoa, vừa kiệt sức tới vừa nằm lại giường là đã ngủ.

Hơi thở đều đặn, nụ cười vẫn như treo trên môi.

Thành Khải chưa bao giờ nghĩ rằng, nỗi đau của sự chia xa khiến một kẻ yếu đuối như mình có thể chịu nổi sự dày vò của tình dục điên cuồng tới mấy lần như thế, mà vẫn còn tỉnh.

Ước gì, ngay lúc này có thể ngất đi ngay bên cạnh người kia, để đừng phải nghĩ, để đừng phải đi…

Thế nhưng từng hạt nắng ban sớm hơi hắt vào khung cửa, lại nhắc cho Thành Khải biết được rằng.

Có một thứ trên đời này ngang nhiên tồn tại bóp nát toàn bộ hi vọng của anh: Sự thật.

Thành Khải lết đôi chân vào nhà tắm.Trên vành cổ kia, vết răng vẫn rớm máu/

Không đau, không hề đau, giá mà thành được một vết sẹo vĩnh viễn khắc ở đó. Thật tốt biết bao...

Trần Đức... Anh, là yêu em.

Thành Khải thở mạnh, bàn tay nắm lên nắm cầm cửa, lại run lên, không nỡ.

- Anh muốn đi đâu?

Thành Khải mờ mịt nhìn lại. Trần Đức tiến sát lại một bước, nhìn tới chiếc valy mà Thành Khải đang kéo trên tay:

- Em thật không ngờ anh tàn nhẫn như vậy đấy! Đã bỏ em một lần, giờ lại còn muốn bỏ em thêm lần thứ hai sao?

- Trần Đức…Anh…

Trần Đức ép sát hơn:

- Thành Khải, anh luôn miệng nói là yêu em, vậy mà hết lần này đến lần khác bỏ rơi em, anh luôn miệng nói là vì tốt cho em, vậy có bao giờ anh hỏi, em thực sự muốn cái gì chưa?

Thành Khải cứng miệng, lắc đầu:

- Anh… Anh không có...

- Không có?

Trần Đức trong lòng đã tính toán làm dữ một trận, rồi ép cho Thành Khải phải tự biết lỗi hoặc là thương xót đến nhũn cả chân, thế mà đối diện với sự tĩnh lặng kia, thật sự lại không đành.

Cậu thở ra một hơi lớn, rồi vươn tay kéo người ôm trọn vào lòng:

- Anh đó! Có khổ thế nào cũng không chịu nói ra nửa lời!

Thành Khải mãi một lúc mới hỏi nhỏ:

- Em… Làm sao em…?

Trần Đức dụi cằm lên tóc anh:

- Từ sau khi anh đi gặp dì Lan về, em đã biết rồi. Nhưng em không nghĩ rằng anh lại chọn cách này, bỏ rơi em một lần nữa.

Thành Khải lắc đầu:

- Không phải đâu, anh chỉ là… Anh thực sự vì nghĩ cho em thôi.

Trần Đức nháy mắt:

- Xem ra là đêm qua em làm chưa đủ!

- Hả…A!!! Em làm gì vậy? Buông anh ra!!!

-------

Vài ngày trước, biệt thự quận 7, nhà Trần Đức.

Thái độ khác lạ của Thành Khải mấy ngày này khiến Trần Đức không thể nào không để tâm. Rõ ràng ba mẹ cậu đã sốt ruột đến mức không chịu được mà nhúng tay vào, nhưng lần này dù thế nào cậu không thể để cho thành Khải rời đi.

Sải từng bước chân vào trong, vững vàng mà ngồi trên chiếc ghế đối diện với bà Lan cùng ông Độ, giống như một cuộc nói chuyện giữa những người trưởng thành với nhau.

Trong phòng khách, ngồi gần lại nhau trên chiếc bàn khách xa hoa, Trần Đức thẳng thắn:

- Ba, dì Lan, tại sao hai người lại làm như vậy?

Ông Độ thở dài, bà Lan đáp lại cậu:

- Vì chúng ta thương con.

Trần Đức của ngày hôm nay, không đập phá, không cáu gắt, không chửi thề, đã có thể bình tĩnh như một người đàn ông thực sự, hỏi lại:

- Thương con sao?

- Có lẽ con không tin, nhưng chúng ta đều là vì tốt cho con.

Cậu im lặng một lát, rồi nhỏ giọng:

- Ba, và cả dì nữa, hai người sẽ không bao giờ hiểu được như thế nào là tình yêu đâu, đừng nghĩ đến việc chia rẽ chúng con nữa.

Bà Lan trầm giọng:

- Không hiểu?! Được, để dì cho con biết, sau khi mẹ con mất đi thì ba con đang nắm biết nhiêu gia sản trong tay, con gái mười tám đôi mươi vây quanh ba con nhiều không đếm hết, thế rồi vì sao không một người nào chịu làm vợ ông ấy?

Trần Đức ngẩng lên, giọng nói của bà Lan nghẹn dần lại:

- Là vì sao? Con đã bao giờ từng hỏi là vì sao dì và ông ấy không có thêm một đứa con chung nào không? Là chính bởi vì ông ấy đã thề trước mộ mẹ con rằng sẽ yêu thương duy nhất một mình con, tập đoàn Trần Quý chỉ có thể là của một mình con. Thế nên bất cứ người đàn bà nào muốn cưới về đây đều phải tự mình mất đi khả năng làm mẹ, dì bị vô sinh, đó lại chính là lý do ông ấy chọn dì, dì cũng chưa từng bao giờ nghĩ rằng mình có thể có được hạnh phúc làm mẹ cho tới khi gặp con.

- ....

- Thế nhưng, con thì sao? Con vẫn chưa một lần gọi dì một tiếng mẹ! Dì đã làm gì sai chứ? Dì lấy ba con, yêu thương con biết bao nhiêu, dì cũng muốn một lần trên đời này được nghe tiếng con gọi mẹ, điều đó có gì sai? Dì càng muốn con được sống như một người bình thường, có vợ có con, dì không muốn để con tuổi trẻ sai lầm, con và Thành Khải, vốn dĩ không giống nhau!

Trần Đức ngẩn người,

Chưa từng một lần gọi tiếng mẹ... Phải rồi, cậu vậy mà chưa từng gọi người trước mặt một tiếng mẹ, trong tất cả những ký ức kia, chỉ có những sự thù ghét và căm hận, đến ngay cả việc bà Lan đi gặp Thành Khải, cậu cũng cho rằng đó là vì ghét bỏ cậu, muốn cậu chịu đau khổ.

Cậu nghĩ rằng hai người họ chẳng có con chung là cái nghiệp họ phải chịu khi đến với nhau.

Thật chẳng ngờ, kẻ nhỏ nhen nhất, hẹp hòi nhất nơi này, lại là chính cậu. Ba cậu thương cậu đến mức không sinh thêm một đứa nhỏ nào. Dì Lan lại thương cậu đến mức mỗi một ngày đều mong một tiếng gọi mẹ.

Cảm xúc như một mớ hỗn độn, rời rạc chắp vá, nghẹn lại trong tim,

Người đàn bà trước mặt, khẽ lau đi những giọt nước mắt, ôm ngực chịu qua cơn nhức nhối, nhẹ giọng :

- Nghe dì nói, tất cả những việc dì và ba con làm, đều là vì con. Tất cả đều là vì con. Dì cũng thương Thành Khải, không nỡ ép uổng cậu ta điều gì, công ty mà ba con sắp xếp cũng rất tốt, có thể để tương lai cậu ấy không phải thiệt thòi. Đức, con nghe dì, nghe ba con lần này.

Cả ông Độ cũng gật đầu, lên tiếng:

- Những gì dì con nói là đúng, ta thật sự cũng vì hai đứa thôi.

Không có tiếng trả lời.

Quá khứ, là trống rỗng, hiện tại lại không thể nào chấp nhận nổi. Trần Đức nhắm chặt đôi mắt, gục đầu ngả ra phía sau tường,

Thời gian trôi qua bao lâu rồi, sự im lặng bóp nghẹt đi tất cả, Trần Đức vươn tay, nắm lấy tay bà Lan, gọi một tiếng:

- Mẹ

Người đàn bà bất giác bưng mặt khóc tới nghẹn ngào.

Câu tiếp sau đó, lại là một lời cầu xin chua xót. Trần Đức đứng dậy, bước ra khỏi chiếc ghế, hướng về phía ông Độ, đầu gối quỳ sụp xuống.

- Ba, con biết mình sai rồi, từ trước tới nay đều làm ba mẹ lo lắng. Con hứa, con sẽ sửa đổi. Nhưng riêng chuyện của Thành Khải, con xin ba mẹ, hãy để cho con tự quyết định.

Ông Độ nhìn xuống, thở dài một hơi:

- Con có biết nếu hai đứa ở bên nhau, sẽ phải trải qua những gì không? Con có khẳng định vượt qua được không?

Trần Đức siết chặt nắm tay:

- Xin ba hãy tin con một lần này.

Sau đó, quay về phía bà Lan:

- Mẹ, coi như con xin mẹ giúp con.

Bà Lan nhìn cậu, một vầng nước mắt như chỉ chờ có thế mà tràn ra, nước mắt muôn đời chảy xuôi, lòng người mẹ nào không mềm tới nhũn...

Bà cũng không phải không biết yêu biết xót, nhả ra một chữ:

- Được, mẹ đồng ý, mẹ đồng ý,

- Mau, đứng dậy đi,

Con ơi...

Một đời mang trên thân mình là người đàn bà không có hậu, mẹ cũng chỉ mong một tiếng thân thương,

Cho dù rằng ngoài kia họ có thể nói những lời xúc phạm, tổn thương.

Nhưng đâu đó vẫn còn những người hiểu được rằng, tình yêu là thứ công bằng nhất trên thế gian này, chia đều cho từng người từng người.

Những kẻ nếu đã không nhìn ra được tình yêu trong kẽ hở ngược của tạo hóa, thì không cần phải bận tâm tới họ nữa.

Sống, trước hết là cho chính mình.

-------

Một thời gian sau đó, sự thay đổi rõ rệt, sự cố gắng không ngừng nghỉ của Trần Đức đã thực sự thuyết phục được ông Độ.

Trước cửa nhà, Thành Khải run tay xách giỏ hoa quả, ngước mắt lên hỏi:

- Đức, anh mặc thế này được chưa? Liệu… Có sao không?

Trần Đức cười gian manh, một tay đỡ lấy eo người, nhấc bổng, bế vào nhà.

- Có gì đâu chứ? Động phòng luôn còn được nữa là!

Bà Lan nhìn một cảnh này, lắc đầu, hạnh phúc.

Bà đã có một đứa con trai, lại có thêm một đứa con trai.

====== Hoàn chính truyện=====

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo