Chương 18: Trả thù
Trời Sài Gòn tháng sáu lại trở mưa.
Những cơn mưa nặng hạt đổ xuống như trút khiến việc sửa sang lại quán café trở lên khá cực nhọc và kéo dài hơn một tuần lễ mới xong, để tiết kiệm chi phí, cả nhóm bốn người đều nhiệt tình góp sức.
Trần Đức vừa bước vào quán, Thành Khải đã với tay lấy chiếc khăn thấm đi những giọt nước mưa đang chảy dài:
- Sao không trùm kín một chút, ngấm nước mưa hoài dễ ốm lắm.
- Em không sao,
Ánh mắt nhìn nhau trìu mến, khiến chút men đường như được nhen lên trong lòng mỗi người,
Mấy kẻ ngồi đó nhìn nhau, tủm tỉm.
------
Đêm hôm ấy, trước ngày khai trương quán một ngày.
Chung cư,
Hai kẻ trần trụi mà ôm bọc nhau trong vòng tay, Trần Đức khẽ vuốt lên mái tóc anh:
- Ngủ chút đi, anh cũng mệt rồi.
Sau một trận âu yếm kia, Thành Khải thật sự không nói nổi nữa, khẽ dụi đầu vào lòng cậu say ngủ.
Sau khi nhận thấy từng hơi thở của Thành Khải đã đều đều, cậu bước về phía cánh cửa sổ, châm một điếu thuốc.
Từ trên cao nhìn xuống, từng ánh đèn Sài Thành trong đêm, nhòe đi theo từng giọt mưa tạt đầy bên cửa.
Thứ đọng lại giờ đây không phải là khoái cảm sau khi làm tình,
Mà lại chính là, những xúc cảm dâng nghẹn trong lòng.
Cậu chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ như thế, khi tự tay sơn lại những chiếc ghế đã cũ, tự tay lao động và tạo ra giá trị, dẫu nói rằng hai mươi năm sống thế kia, để thay đổi cần rất nhiều thời gian, nhưng tất cả những bài học cậu đã trải qua, bao gồm cả những ngày tháng khốn cùng khi đi bốc vác, đều đã dạy cho cậu rất nhiều.
Giá trị của đồng tiền.
Giá trị của con người.
Cậu không quên cái cảm giác khi khoác lên bộ quần áo vải thô dày cứng ngắc kia,
Cậu không quên, những giọt mồ hôi đã túa ra ướt đầm lưng, nóng bức và khó chịu đến cùng cực.
Từng vụn mì tôm trộn ít bột canh ăn lót dạ bữa sáng bữa đêm.
Đúng thực là trước đây, khi vẫn còn là một cậu ấm ngông nghênh, cậu không thể nào tưởng tượng ra nổi cuộc sống, lại khắc nghiệt như thế, kiếm được đồng tiền lại khó khăn đến như thế,
Thậm chí nếu cái ngày ấy Thành Khải không tới kịp, có lẽ cậu sẽ chết đi, ngay giữa gian phòng khách kia mà không một ai đoái hoài tới.
Chính gương mặt bình an đang say sưa ngủ ấy, đã cho cậu, biết thế nào là một chốn để đi về.
Một căn phòng chung cư không so bì được với căn biệt thự xa hoa, nhưng lại cho cậu bất giác mà cảm nhận được, cái gì mới chân chính được gọi là nhà.
Cậu thèm từng bữa cơm Thành Khải tự tay bỏ vào ấy cả công sức lẫn tình yêu thương dành cho cậu,
Cậu thèm được giả như ướt mưa lạnh giá co ro, để một ai đó trùm lên người cậu một tấm khăn bông mềm mại.
Cuộc sống, là đơn giản đến nhường đó, lại hạnh phúc, đến nhường đó.
Mơ ước chi những điều xa xôi vọng tưởng đây?
Xưa kia, cứ nghĩ chiếm hữu mới là có.
Nay mới biết được rằng, có hay không có là tự tâm .
Nếu trái tim hai người, không thuộc về nhau, chiếm đoạt lấy, cũng chẳng có chút ý nghĩa gì, ép buộc cũng càng khiến cho người ta tổn thương.
Thành Khải.
Em yêu anh, và cảm ơn anh.
--------
Sẩm tối ngày hôm sau.
Tuy còn cả hai tiếng nữa mới chính thức khai trương, nhưng những lẵng hoa tươi thắm đã bắt đầu được chuyển tới.
Chủ yếu là những chi nhánh café khác của Sơn, bạn bè chung lớp của Thành Khải cũng tới khá đông. Ai cũng thương cậu bạn học này, vừa dễ mến vừa chịu khó.
Và dĩ nhiên, một vị khách không thể thiếu được. Tuấn Minh.
Tuấn Minh cũng mới từ chuyến từ thiện của bệnh viện về, khi nhận được lời mời của Thành Khải, anh có chút do dự, nhưng cũng không thể nào không tới.
Sau buổi tối lỡ hẹn ngày hôm ấy.
Thành Khải nhắn một lời xin lỗi, chỉ vọn vẹn có vài dòng, nhưng cũng không khác gì đem dao cứa thẳng vào trái tim anh, dứt khoát khiến anh hết hi vọng.
Là anh em sao?
Thật đáng tiếc. Tôi lại chưa từng coi cậu là một người em trai.
Xách theo một lãng hoa thạch thảo, Tuấn Minh vốn định tới sớm hơn cả, tặng hoa rồi ra về ngay, anh không hề muốn chạm mặt Trần Đức.
Tuấn Minh đứng bên kia đường, nhấc điện thoại.
Một lát sau, Thành Khải đã từ trong quán bước ra. Tiến về phía bên này đường:
- Bác sĩ Minh, anh vào đi!
Tuấn Minh đưa lãng hoa tới trước mặt Thành Khải:
- Cái này tặng cho em, anh còn có việc.
Đôi mắt của người trước mặt khiến trong lòng Tuấn Minh dâng lên bao nhiêu cảm xúc. Đôi bàn tay như không tự chủ mà đưa tới, muốn chạm lên mái tóc kia.
- Sao hắn ta lại ở đây?
Giọng nói sau lưng Thành Khải vang lên,
Thành Khải quay lại, đối với người vừa bước tới nở một nụ cười :
- Đức, giới thiệu với em, đây là bác sĩ Minh, là người mà anh thường nhắc tới
Trần Đức gằn giọng:
- Em hỏi: Tại sao anh ta lại ở đây?
Tuấn Minh biết nếu ở lại sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp, liền muốn cất bước:
- Thành Khải, anh đi trước, anh có việc!
- Đứng lại đó!
Trần Đức gần như quát lên, Thành Khải vô cùng ngạc nhiên:
- Đức, em bị sao vậy?
Trần Đức tóm lấy tay Tuấn Minh, chỉ một lát mà đôi mắt đã đỏ au, nhìn về phía Thành Khải:
- Hai người có mối quan hệ gì?
Tuấn Minh lạnh giọng:
- Buông tay
- Nói cho rõ!
Tuấn Minh gạt tay Trần Đức sang một bên, Thành Khải cũng vội vàng hỏi:
- Hai người quen nhau sao?
Trần Đức tức giận khó kìm:
- Quen nhau? Không chỉ là quen, mà hắn ta còn chính là thằng con rơi ba tôi nhặt về! Kẻ đã khiến tôi mất đi tất cả!
- Kẻ đã khiến cậu mất đi tất cả, chính là bản thân cậu, đừng đem việc mình gặp khó khăn đổ lỗi cho người khác.
Từng lời của Tuấn Minh buông ra, từng chữ vừa chậm vừa lạnh, nếu như còn không phải vì Thành Khải đang chết lặng đứng bên cạnh, có lẽ anh sẽ còn phải nói cho Trần Đức rõ ràng: Hậu quả này là cậu đáng phải chịu.
Thành Khải thì thật không thể ngờ được, bác sĩ Minh lại chính là người “anh hai” mới xuất hiện trong gia đình của Trần Đức, lắp bắp:
- Bác sĩ Minh… Chuyện này, là sự thật sao?
Tuấn Minh nhìn sang:
- Thành Khải, anh không cố tình giấu em, việc này thật sự là trùng hợp ngẫu nhiên.
Nếu là một Trần Đức trước đây, có lẽ sẽ ngay lập tức mà tóm lấy cổ Tuấn Minh, sẽ đạp nát giỏ thạch thảo kia, sẽ phát điên lên mà gằn giọng làm tổn thương Thành Khải.
Thế nhưng bây giờ, ngoài sự ghen tuông kìm nén, Trần Đức biết Tuấn Minh nói đúng.
Cậu đi đến ngày hôm nay quả thật là tự làm tự chịu. Nếu như cậu chịu khó học hành, chịu khó phấn đấu, thì liệu ba cậu sẽ bất chấp điều tiếng để giao lại tài sản cho một người con riêng hay sao?
Trần Đức kéo tay Thành Khải sát về phía mình:
- Anh nói đúng, là do tôi trước đây không tốt, nên mới để anh có cơ hội chen chân vào. Việc của gia đình tôi không quản được, nhưng việc của anh ấy tôi nhất định không để anh có cơ hội đâu.
Trần Đức nói xong, mạnh tay xoay người, kéo Thành Khải rời khỏi, Thành Khải vội vã nở một nụ cười trừ với anh.
Tuấn Minh khẽ cúi đầu, nhìn những từng cánh hoa,
Trần Đức.
Nếu tôi có thể lấy đi được một thứ từ cậu, tôi nhất định không bao giờ chọn gia sản kia. Tôi, sẽ chọn trái tim của người ấy…
Tuấn Minh cất bước, rời đi,
---------
Một lát sau, khi tất cả bạn bè đã tới đông đủ, Sơn cũng đang chuẩn bị cất giọng cảm ơn,
Gần hai mươi tên hầm hố vác theo những đoạn tuýp sắt dài, trên những chiếc xe phân khối lớn, như đã hẹn trước mà cùng lúc lao tới trước cửa quán café.
Những lẵng hoa dựng trước cửa quán nhanh chóng bị vứt thẳng ra giữa đường.
Là chuyện gì đây?
Trong khu pha chế,
Đức chưa kịp thoát khỏi cơn ghen tuông kia, cũng chưa kịp thấm được chút dịu nhẹ từ tốn khuyên bảo nào của Thành Khải.
Cả hai đã nghe thấy tiếng ầm ĩ ngoài cửa, đều vội vàng bước ra.
Những người bạn tới dự buổi khai trương, tất cả đều nhốn nháo, sợ hãi mà xô đẩy nhau vào trong quán,
Trần Đức lập tức nhận ra kẻ cầm đầu: Thằng Kiên!
Sơn cũng đã bước tới, nhìn một màn này đã biết điều chẳng lành, Sơn dằn lại người Đức đang muốn lao lên, cậu lập tức đổi sắc mặt, tươi cười mà tiến về phía trước:
- Ôi! Boss Kiên! lâu lắm mới gặp, mời vào mời vào.
Sơn kéo một chiếc ghế, nháy mắt với Long,
Long lập tức hiểu ra, lật đật vào trong quầy bưng tới một ly café còn thơm nóng.
Kiên dĩ nhiên là cười, cười tới đắc chí, ngồi xuống ghế:
- Vẫn là chú em biết điều. Sơn – Gay – đúng không?
Giọng điệu mỉa mai thấy rõ, ckhông khí trong quán đã bắt đầu nóng dần, nhưng Sơn dĩ nhiên không hề hấn gì :
- Boss Kiên biết em mở quán, lại đích thân tới chúc mừng. Thật cám ơn anh quá.
Kiên vắt ngang hai chân lên ghế.
Đôi tay Trần Đức đã siết chặt, Thành Khải nhìn ra được, bèn luồn những ngón tay của mình tới, bao lấy. Trần Đức quay sang, nhìn gương mặt người bên cạnh, sự nóng giận theo một cái nắm tay này, dịu đi.
Kiên đá đá lưỡi :
- Đúng chứ! Phải tới hôm nay. Nhất định là hôm nay! Nếu muốn đạp người ta xuống, thì phải chọn một ngày vui vẻ như hôm nay, để tất cả mọi người cùng chứng kiến chứ!
Sơn ra vẻ không hiểu:
- Boss cứ đùa, em đây chỉ là một quán café nhỏ, có gì mà chứng kiến chứ?
Bỏ qua Sơn, Kiên mỉm cười giễu cợt, hất hàm về phía Đức:
- Sao vậy? Mới có nửa năm không gặp, đã thành một thằng đàn bà rồi sao? Ra đây đi!
Kiên giơ tay ra hiệu,
Mấy tên xăm trổ lập tức tiến tới, lôi Đức ra khỏi đám người trong quán,
Sự hung dữ của mấy tên bặm trợn khiến một số người trong quán đã muốn chạy ra ngoài. Nhưng những tên đó đã bao thành một vòng lớn, không để cho bất cứ ai chạy khỏi.
Thành Khải muốn kéo Trần Đức lại:
- Các người làm gì vậy?
Kiên hất hàm:
- Lôi thằng kia ra.
Trần Đức bị dẫn tới trước mặt Kiên, Thành Khải cũng bị kéo sang một bên,
Sơn vội vàng lên tiếng:
- Đại ca có gì từ từ nói, hay là thế này đi, tối nay em đưa anh tới vũ trường, hóa đơn em xin được lãnh giúp anh, mời toàn bộ anh em ở đây luôn, anh thấy thế nào?
Kiên bật cười, lớn giọng :
- Để tao nói cho tất cả ở đây biết,
- Thằng này, thằng này – Cả thằng này nữa!
- Cả cái quán café này, đều là một lũ bê đê bẩn thỉu!
- Café cái gì? Chính là một ổ bệnh hoạn, một lũ biến thái thích chọc gậy vào đ*t nhau!
Tiếng xì xào trong quán đã lớn dần lên.
Trần Đức cố sức giằng tay ra khỏi hai tên đang ghì chặt :
- Mày muốn gì kiếm tao là được, buông anh ấy ra!
- Không cần sốt ruột như thế! . Vở kịch hay mới bắt đầu thôi.
Kiên nhanh bước tiến về phía Thành Khải, một tay kéo mạnh rồi áp chặt cả người Thành Khải lên người mình.
Sơn nhìn tình thế cũng đã hiểu, Kiên hôm nay chắc chắn sẽ làm tới cùng, liền không muốn nể nang gì nữa, đứng bật dậy.
Bỗng một chiếc tuýp sắt từ đằng sau phang thẳng lên lưng Sơn.
Bụp!
Sơn vì bị bất ngờ lên chao đảo,
Kiên hai tay giữ chặt Thành Khải, trên miệng không một chút chần chừ mà rít ra hai chữ:
- Đập đi!
Chỉ trong chốc lát, cả quán café đã không còn gì nguyên vẹn,
Ly tách, rơi vỡ,
Bàn ghế, xô đẩy,
Những bông hoa, lìa cánh,
Đã có những tiếng khóc nấc lên, có những âm thanh hoảng loạn, những bước chân muốn rời khỏi mà không thể cất bước,
Cả Sơn và Đức đều không thể thoát khỏi nhưng cơn mưa tuýp sắt vụt xuống người, mặc dù đã cố gắng đánh trả lại, nhưng hai bàn tay không cứng như thế nào cũng không thể cứng bằng sắt thép.
Thành Khải dùng hết sức vẫn không thể nào giãy ra khỏi tay Kiên.
Tận mắt chứng kiến Trần Đức trải qua cảnh này, Thành Khải thực sự không thể chịu nổi, trái tim đau đớn co siết từng hồi,
Cắn mạnh xuống tay Kiên một cái, dồn hết sức giằng người khỏi. Anh lao về phía Trần Đức, gào lớn:
- Mau dừng tay! Nếu chúng mày còn đánh nữa, tao chết cũng phải cho chúng mày bóc lịch!
Kiên kêu lũ đàn em dừng tay lại, chẳng phải vì sợ đi bóc lịch, mà là vì Trần Đức đã gần như kiệt sức, nếu đánh nữa rất có thể sẽ chết.
Kiên dịch bước chân, đôi bàn tay thô ráp bắt lấy cằm Thành Khải, hướng về phía Đức:
- Nếu mày muốn nó được lành lặn! Chui qua háng tao!
Đau.
Tai Đức như ù đi, những vết lằn rớm máu của những tuýp sắt giáng xuống, khiến cậu gần như không nghe thấy gì nữa.
Kiên đẩy Thành Khải lại cho mấy thằng đàn em giữ chặt rồi tiến lại gần, túm lấy tóc Đức, hét lên:
- Chui đi! Chui qua háng tao trước mặt tất cả chúng nó! Để cho tất cả đều biết được Trần Đức mày bây giờ chỉ là con chó thôi!
Trần Đức lờ mờ, mở mắt, chống đỡ cơn đau nhìn lên.
Xoẹt,
Chiếc áo sơ mi trên người Thành Khải bị xé rách, bờ vai và một phần ngực theo đó mà trượt ra.
Một chiếc tuýp sắt giơ lên, ngay giữa bờ vai đó, hạ một cú nặng nề. Thành Khải đau đến cắn bật máu môi, vẫn cố run rẩy:
- Không, Đức, mặc kệ anh, mặc kệ anh!
Tiếng kêu của Thành Khải, như kéo lại chút thanh tỉnh cuối cùng của cậu,
Bỏ mặc anh sao?
Mặc kệ anh sao?
Trần Đức cậu trước đây có thể bỏ mặc tất cả mọi thứ, nhưng bây giờ, có một điều không thể, điều ấy mang tên anh, Thành Khải
Đôi mắt cậu vô thức mà lại nhỏ ra thứ chất lỏng lạnh lẽo,
Kiên đã không còn kiên nhẫn, gằn lên:
- Mau lên! Hay mày muốn tao chặt đi một cánh tay của nó rồi mới chui?
Hai thằng đàn em lập tức đặt một cánh tay Thành Khải lên bàn, rút ra một con mã tấu. Tất cả mọi người trong quán đều sợ đến hét lên.
Kiên xoạc rộng đôi chân, ánh mắt thỏa mãn nhìn thẳng về phía Đức.
Trần Đức dùng chút sức còn lại, run rẩy, lết đầu gối, chui qua.
Thành Khải.
Anh từng hỏi, em yêu anh đến như thế nào?
Ngày hôm nay, em trả lời cho anh biết.
Em yêu anh, đến mức,
Sĩ diện của một thằng đàn ông.
Em không cần nữa,
Em yêu anh, đến mức,
Mỗi một phần da thịt trên cơ thể anh, em đều quý trọng.
Kiên bật giọng cười ha hả, chính tay dùng chiếc tuýp sắt, đập lên đầu Đức một cái cuối cùng.
Xóa đi tất cả, mọi ký ức,
Vui buồn, và đau khổ.
Tất cả, đều hóa hư vô….
Tan ra, trên tay người…
------
Sự trả thù kinh khủng nhất của con người, không nằm ở khi người ta đau khổ, mà chính ở lúc bạn đang ở tột đỉnh của hạnh phúc, thẳng chân đạp bạn xuống.
Kiên rời khỏi, cùng đám đàn em lắc những ly rượu chiến thắng trên tay, trong lòng thực sự quá sức thỏa mãn.
Kiên đã theo dõi Đức từ lâu, rất lâu,
Nhưng lại không vội ra tay, hãy cứ để nó sống, sống cho tốt. Và đến khi nó chẳng còn chút đau thương nào. Chính tay Kiên sẽ “chốt hạ” một cú ngoạn mục.
--------
Có một sự thật rằng, công an không phải khi nào cũng đến kịp thời.
Những ánh mắt đầy hoảng sợ, những gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt,
Nhưng tiếng xì xào chỉ chỏ, không còn quan trọng nữa.
Thành Khải như một người mất hồn, ngồi bên cạnh chiếc băng ca cứu thương.
Từng tiếng hú đều, vang vọng, từng vòng bánh xe cứ lăn, cứ lăn…
Thứ khiến anh tuyệt vọng, chính là sự im lặng đến đáng sợ của gương mặt nằm kia…
Trần Đức…
Nếu như, có một ngày cậu thực sự không tỉnh lại được nữa..
Đừng buồn, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu….
Nơi nào, là thiên trường địa cửu? Nơi nào, mới là vĩnh hằng đây?
Cánh cửa phòng cấp cứu khép lại, Thành Khải cũng lịm đi bên góc khuất hành lang.
Chờ người…
Hỏi, trái tim có đau không?
Là, không cảm nhận được nữa rồi, đều thắt lại…
Trần Đức,
Anh yêu em.
Hiện chưa có bình luận nào