Anh Là Bầu Trời Của Em
Chương 16: Cặp phụ lên sóng

Chương 16: Cặp phụ lên sóng

Cái gì nó cũng phải có nguyên nhân của nó,

Ngay cả việc vì sao mà Nguyễn Kiên với Đức Sang cứ suốt ngày mày mày tao tao mà đi chung với nhau, thì ngoài việc là học chung một lớp với Đặng Hải, còn có một lý do khác.

Hai tên này ở chung.

Thực ra xét về điều kiện kinh tế thì gia đình Nguyễn Kiên chỉ nhàng nhàng thôi, thế nhưng bố mẹ của cậu cũng mua được một căn nhà nhỏ trên Hà Nội, mua từ lâu lắm rồi khi ấy đất cát còn chưa tới nỗi đắt, mua để cho chị của cậu đi học. Rồi chị cậu ra trường, lấy chồng xa. Nên nghiễm nhiên khi Nguyễn Kiên đỗ đại học, cậu liền ở đây.

Mới lên Hà Nội mà, cái gì cũng lạ cũng sướng, lại không may vấp vào cú lừa, đem hết cả tiền nộp học đi đầu tư chung với mấy tên anh chị, kết quả bị lừa cho sạch sẽ, suýt chút thì cháo không có mà húp.

Đúng lúc đấy thì Đức Sang cũng đang mòn mỏi đi tìm nhà trọ. Nhà cậu cũng thuộc dạng khá giả, ở nhà thì được cưng chiều, nhất quyết không ở chung mấy chỗ xập xệ hoặc đông đúc quá, người lại dễ bị dị ứng, mấy chỗ dùng nước không đảm bảo thực khiến cậu gãi muốn tróc da.

Một thằng thì đang thiếu tiền,

Một thằng thì đang ngứa muốn chết phải tìm chỗ ở mới.

Đương nhiên, trời se duyên là phải thành!

Thế rồi lúc một thằng quen nước hết ngứa, còn một thằng thì đã có tiền đầy túi lại vẫn không tách nhau ra, chỉ bởi vì lúc này đã thân quen lắm rồi.

Nguyễn Kiên mắc xong hai góc màn, liền to mồm lớn tiếng:

- Tao mắc xong hai góc màn rồi đấy, còn hai góc mày đi mà mắc!

Thằng Sang ngáp một cái rõ dài, từ bàn học tiến lại giường, nhận thấy hai góc màn của mình phải mắc dây dài hơn liền càu nhàu :

- Mẹ thằng chó, đã giao kèo mỗi đứa mắc một góc dài một góc ngắn rồi mà sao mày chiếm hết cả hai góc kia vậy?

Chẳng là màn ngủ thì có bốn góc. Hai góc sát tường thì chỉ việc treo lên, còn hai góc xa tường thì phải chăng dây ra buộc.

Chỉ có mỗi cái chủ đề mắc màn này mà ngày nào hai thằng cũng cành cựa nhau. Thằng Kiên chán ghét:

- Thằng nào mắc trước thằng đó có quyền.

Thằng Sang kéo cái dây dài, bước ra lại đá vào đống gì đó, trượt chân kêu lên:

- Mày để cái gì ở chân tao thế này?

- Đâu?

Thằng Kiên tiến lại, cúi xuống nhặt lên:

- Mẹ nó, đống phim sex Gay mà thằng Hải Dớ nhờ mua chứ cái gì?

- Thế à?

Thằng Sang mắc màn xong thì cũng cúi xuống xem xét:

- Giờ thằng bé đó còn trong viện, nó xem gì cái này nữa?

- Ờ.

- Mà theo mày thì chúng nó chịch nhau chưa?

- Cũng chẳng biết nữa. Cứ mỗi khi tao mở mồm ra định hỏi nó là nó lại bảo cấm tơ tưởng vợ nó. Thằng hâm, tao cũng đâu phải Gay

Thằng Kiên gãi gãi đầu, ngồi phịch xuống đất, xem xét cái đĩa phim kia:

- Phí thật, đắt vãi ra, gần cả triệu bạc.

Sau đó, nó đá đá lưỡi bên miệng:

- Hay là mở lên xem?

Thằng Sang gật gù:

- Ừ, tao cũng chưa xem bao giờ, không biết con trai với con trai thì đục nhau thế nào?

- Thế mở lên đi!

- Oke!

Và đương nhiên, hơn mười phút sau, trong phòng đã tràn ngập tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ phát ra từ chiếc máy tính màn hình rộng sắc nét kia.

Nét, tới từng chi tiết.

Sắc mặt cả hai thằng phút chốc khó coi tới chết, đến khi em bot nhỏ trong đĩa phim hướng đóa cúc hồng hào về màn hình mà mời mọc lão công, hai thằng đều vã một thân mồ hôi lạnh, nhìn nhau đồng thanh:

- Cút xa bố ra con chó Kiên!

- Cút xa bố ra thằng chó Sang!

Đương nhiên màn hình vi tính tắt cái rụp.

Đêm đến,

Thằng Kiên rủa thầm. Gần hai giờ sáng rồi mà không sao ngủ được.

Chỗ nào đó cương to đau gần chết,

Thằng bên cạnh thì cũng thế nốt, cứ cựa cựa mình.

Nói trắng ra thì hai thằng cùng nhau xem phim nam- nữ là chuyện bình thường, cởi quần trước mặt nhau đem cậu nhỏ ra đọ xem thằng nào to hơn, thằng nào ra trước, cũng là chuyện quá bình thường.

Vậy nhưng kia là một cái đĩa Gay!

Trời ạ.

Cũng không thể nào mà nhanh thế đã quên được mấy hình ảnh trong phim.

Còn cái eo nhỏ đong đưa nữa.

Thằng Kiên tự nhiên như trong đầu sực nhớ ra. Cái eo của thằng bên cạnh cũng rất nhỏ thì phải?

Thằng Kiên Lén lút trở người, thằng Sang nằm nghiêng quay mặt vào tường, chiếc áo ngủ mỏng uốn xuống một đường cong hút mắt.

Nguyễn Kiên cảm thấy cổ họng của mình thực sự sắp cháy khát rồi.

Đàn ông mà, một đôi khi não rất hay chạy đi chơi, nhường chỗ cho toàn bộ dục vọng xâm chiếm mà bùng nổ.

Cậu em nhỏ liên tục nhỏ dịch đầy đầu khấc.

Những tiếng rên rỉ va chạm của hai nhân vật kia, từng động tác mơ hồ,

Ma xui quỷ khiến thế nào..

Nguyễn Kiên đưa tay ra, chạm tới cái eo trước mặt.

Thằng Sang như bị điện giật, xoay cả người lại:

- Á? Mày… Mày làm gì?

Thằng Kiên nhìn khuôn mặt cũng đang đỏ ửng của thằng bạn, lại nhìn xuống dưới đũng quần kia, hừ một cái:

- Mày thì khác gì?

Thằng Sang đưa hai tay, che nơi đang nhô lên kia, kìm giọng:

- Tao làm sao?

- Không làm sao thì bịp chim làm gì?

- Mày ghen tị vì không to bằng tao à?

Nguyễn Kiên khàn khàn giọng:

- Hay... thử tuốt cho nhau phát?

- ……

Thằng Sang định mắng to một câu, nhưng bản tính vốn cũng chẳng phải là ngoan lành gì, bức bối đến thế này rồi ai cũng khó chịu cả thôi, liền chậc lưỡi:

- Chơi luôn.

Não hai thằng một đường rủ nhau đi chơi.

Để còn lại trong căn phòng ngập ngụa mùi dục vọng.

Nguyễn Kiên chủ động thò tay xuống cạp quần của Đức Sang, ban đầu chỉ là vuốt lên xuống vẫn còn hơi ngượng.

Cho đến khi trên miệng kia thở dốc mà ư a vài ba tiếng, đã chẳng còn ngần ngại mà cả hai tuột thẳng quần nhau xuống,

Đương nhiên là không có hôn.

Chỉ là như trong video kia mà làm lại, ngồi đối diện nhau, luồn chân qua eo nhau mà để hai thứ đang nóng bỏng kia nhích lại, chạm sát.

Đức Sang hơi ngửa ra sau, nhường cho đôi tay của Nguyễn Kiên tóm lấy hai cậu em nhỏ, trên dưới ma sát, trên miệng vừa rên vừa nói mấy câu tục tĩu.

A… ưm…

- Xem, của tao dài hơn của mày này.

- Mà… a… của tao to hơn…

- Ông sóc chết mày luôn..

- A.. Ha… Nhẹ chút…

Hai thằng điên rồ chộp lấy nhau trong khoái cảm, tự tay sóc lấy thì làm sao có thể giống một bàn tay khác chạm tới mà kích điện kia chứ, hai cậu em đều hứng khởi mà sưng một vòng, từng đường gân chạm lên nhau, cọ lên nhau..

Sướng tới nỗi không thể giữ được bình tĩnh, cùng xuất tràn.

 

Bệnh viện.

Từ cái ngày sau khi nghe được lời tỏ tình ấy,

Không biết có phải do vui mừng quá đỗi không mà phổi Duy Anh thực sự hít không thông mà gặp một vài trục trặc nhỏ, kéo dài thời gian ra viện.

Đặng Hải nghĩ hết cách để cúp học, trốn mấy trận bóng, dẫu bị đội trưởng mắng ngang mắng ngửa vì đang vào mùa giải, nhưng cậu không quan tâm!

Duy Anh sau khi tỉnh lại, thái độ khác như một trời một vực!

Còn… tủm tỉm cười.

Còn… nắm tay,

Còn chủ động mà ôm lấy.

Trời ạ! Sướng!

Đặng Hải cũng không ngờ bị nghe lén thôi mà lại có tác dụng đến thế. Vui đến mức suốt ngày chạy quanh giường bệnh, không cả muốn đi tắm.

Hôm nay Duy Anh được tháo băng mắt.

Nhìn cậu rụt rè pha lẫn lo lắng ngồi kia chờ bác sĩ, Đặng Hải quyết định rồi, ôm cậu đặt lên lòng, ngồi chồng lên nhau như thế.

Duy Anh sửng sốt đẩy ra:

- Anh làm gì vậy? Em sắp phải tháo băng mắt đấy!

Đặng Hải cười hì hì, ôm chặt thêm:

- Anh sợ em đau. Anh muốn thế.

Duy Anh vừa lo vừa ngượng:

- Bác sĩ sẽ mắng đấy.

- Không sao, mắng thì nghe, đe thì chạy.

Duy Anh dứt ra mấy lần đều không được, còn bị Đặng Hải làm nũng mà tựa cằm lên vai cậu, cuối cùng cũng đành chịu thua, để cả gương mặt ngại đến đỏ ửng đó mà điều chỉnh tư thế ngồi.

Hai cánh mông mềm mới cọ cọ một chút, mà đã như châm ngòi lửa dưới đũng quần Đặng Hải, khiến thứ kia hơi chọc lên.

Duy Anh nhận thấy chứ, ngại muốn chết rồi, còn đánh một cái vào người Đặng Hải, đang muốn mắng người thì vị bác sĩ vừa vặn tiến vào,

Nhìn thấy cái tư thế kia, vị bác sĩ cũng phải khó chịu:

- Cậu kia, cậu làm cái gì thế? Có biết sắp tháo băng mắt không?

Duy Anh còn chưa kịp trả lời, Đặng Hải đã siết vòng tay lên ôm cả eo lẫn tay cậu, cứ đặt người trên đùi như thế mà nói :

- Bác cứ thay đi, em ấy ngồi như vậy là được?

- ??!!

Là bác sĩ điều trị chính của Duy Anh, ngày ngày vào thăm đều thấy rồi nên cũng chả thèm nói nữa.

Lắc đầu bất lực, tiến tới làm việc của mình. Cẩn thận nhẹ nhàng mà tháo băng, nhắc nhở từng chút.

Bảo cậu ta là cấm trèo lên giường bệnh nhân, thì cậu ta để bệnh nhân nằm cả lên người mình.

Bảo cậu ta đừng có hôn hít bệnh nhân thế kia, bệnh nhân còn đang còn khó thở , thế thì cậu ta hôn môi không được thì hôn tay hôn má hôn cằm.

Bảo cậu ta để cho bệnh nhân đi lại một chút, thì cậu ta bế bệnh nhân trên tay đi tới đi lui chọc lác mắt mọi người.

Có kẻ xấu miệng mắng là một cặp bệnh hoạn, cậu ta liền đấm luôn cho hai cái.

Đấy, con trai thứ nhà họ Đặng đấy.

Đẹp mặt quá nhỉ,

Mà cậu ta còn không có một tý vẻ gì của việc ngại ngần. Cứ coi điều đó là đương nhiên đi.

Vị bác sĩ ai oán trách than.

Haiz. Chẳng hiểu nổi cái tụi trẻ bây giờ.

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo