Anh Là Bầu Trời Của Em
Chương 17: Em rất nhớ anh

Chương 17: Em rất nhớ anh

Chiếc băng tháo trên mắt vừa tháo khỏi,

Đôi mắt Duy Anh lại không nhìn về phía trước,

Mím mím môi, Duy Anh ngoảnh mặt lại phía sau, đưa tay chạm lấy gương mặt của Đặng Hải.

Chậm rãi mở mắt,

Ánh sáng nhàn nhạt rót vào đáy mắt đã một tuần mờ mịt, khiến cho Duy Anh vừa khó chịu lại vừa đau nhói,

Nhưng tất cả những cảm giác đó đều không đáng kể gì đối với cậu lúc này, đôi mi nhíu lại, mỉm miệng cười:

- Em lại được thấy anh rồi…

Khuôn mặt kia, đường nét kia, đôi lông mày đen nhánh, sóng mũi thực cao, còn có chút râu lún phún dưới cằm.

Người thoáng qua nhìn thì dữ tợn, người nói chuyện qua lại chẳng ai ưng nổi tính cách ngông nghênh.

Người thấu hiểu, thì thấy thật ngọt.

Duy Anh giờ phút này, mặc kệ ai nhìn hay không nhìn, tựa như một chú mèo nhỏ, đôi chân vẫn vắt ngang trên đùi Đặng Hải, dụi cả đầu vào ngực kẻ đang ngây ngẩn kia.

- Em rất nhớ anh.

- Ờ…

Trong giây phút đó, thế mà trăm cái miệng của Đặng Hải lại chỉ có thể bật ra một chữ ờ như thế,

Vị bác sĩ khóe miệng nhếch lên như không thể tin nổi, một lúc mới hờm giọng:

- Mắt… mắt sao rồi?

Duy Anh lúc này mới thấy ngại, nghiêng đầu nhìn vị bác sĩ.

Vị bác sĩ hắng giọng, kiểm tra qua một chút, thấy tình trạng tốt lên nhiều lắm, dặn dò mới được hai ba câu, Duy Anh đã quay lại hôn trộm lên cổ Đặng Hải một cái.

- Em rất vui.

Bây giờ cái lũ trẻ á, nó không còn coi mình là người sống nữa rồi. Chắc nghĩ mình là robot hay cái gì đó không có máu à?

Vị bác sĩ phủi tay bỏ đi.

Ngày hôm sau.

Những vết phỏng rộp đã tương đối lành lại, mắt cũng đã không quá đáng ngại, vì thế Duy Anh được cho xuất viện, điều trị tại nhà.

- Xuất viện thôi!

Đặng Hải túm tụm lại đống quần áo, nhét tất cả vào cái ba lô. Nói rằng phòng riêng thì có riêng, Vip thì có Vip nhưng hở chút là lại có người vào, mất hết cả tự nhiên, hơn nữa mỗi ngày đều thấy Duy Anh bị tiêm bị truyền, xót ruột đến muốn xắt ra. Vì thế khi được về nhà, Đặng Hải vui tới mức reo ầm lên.

Vai thì khoác ba lô, người thì ôm trên tay.

Cô y tá thấy vậy, nhắc nhở:

- Bệnh nhân này là bị thương ở mắt, cũng đâu có bị thương ở chân? Sao lại bế đi như vậy?

Duy Anh giãy ra:

- Đúng vậy, anh bỏ em xuống đi, chân em đâu có bị làm sao?

Đặng Hải đã vậy còn ôm chặt lại, mặt xám xịt nhìn cô y tá:

- Này bà chị già, có ghen tị thì đi tìm chỗ khác mà ghen. Tôi đây, chị không có cửa!

- !!!!!

Cô y tá bị một câu này giận tới nỗi muốn ném cả xấp viện phí vào mặt Đặng Hải.

Thế nhưng ai bảo người ta là Vip cơ chứ? Cũng chỉ đành cắn răng lừ mắt mà nhịn xuống.

Đặng Hải thực sự thả Duy Anh xuống, không bế nữa, nhưng trước khi rời khỏi viện, lại cắn nhẹ vào tai cậu một cái mà thì thầm.

Duy Anh nghe xong, cả tai đều muốn đỏ, triệt để câm nín, không biết nói sao cho phải.

 

Chung cư.

Vừa về đến nơi, cánh cửa cũng chỉ vừa mới chỉ khép lại,

Đặng Hải đã một đường áp sát Duy Anh lên tường mà hôn ngấu nghiến. Duy Anh đương nhiên không phản kháng, đôi mắt còn yếu mơ màng đáp trả.

Này là thương, là nhớ, là sự tự do riêng tư của hai kẻ chớm mùa yêu.

Đặng Hải như chìm trong men đó mà nhào tới, bàn tay luồn xuống dưới, nắn bóp hai cánh mông mềm, qua lớp quần mà miết cậu em nhỏ, cọ sát giữa cánh đùi non của Duy Anh, ép Duy Anh hơi mở chân ra một chút.

Ha…A…

Hơi thở dốc bắt đầu len lỏi trong căn phòng đã vắng hương người nhiều ngày,

Đặng Hải vừa đỡ vừa cởi từng chiếc khuy áo lỏng lẻo trên người Duy Anh, hai hạt đậu nhàn nhạt theo đó mà lộ ra, có chút lạnh đến cứng lên, lại lập tức được cả khuôn miệng kia dời xuống bao lấy, xoa nắn lấy,

Đặng Hải cứ như thế mà vùi đầu lên khuôn ngực mỏng, thèm khát mà dày vò.

Cả người Duy Anh gần như được bế lên, cần cổ thon dài ưỡn về sau, để cả khuôn ngực kia trọn vẹn mà nằm trong đôi môi ngọt ngào, chút râu lún phún trên cằm của Đặng Hải cũng cọ tới, ngứa một vòm ngực đầy vết .hôn

A…, đừng… đừng mút như thế… hưm..

Duy Anh vừa thích, vừa ngại cũng vừa sửng sốt.

Đặng Hải không chờ nổi nữa, đưa tay xuống hông Duy Anh mà xốc lên, đôi chân Duy Anh thuận theo kẹp lấy bờ eo màu đồng kia, cũng mải miết mà đáp trả nụ hôn trên môi trên cổ.

Nóng bỏng mà thiêu đốt, bao nhiêu yêu thương để mà đo với đếm, giờ này đều dồn hóa thành dục vọng bao trùm lẫn nhau.

Đặt người nửa tựa lên giường, quần áo theo sự vội vã mà tuột xuống rơi vãi từ cửa phòng ngủ, đến khi trên ngọn nấm nhỏ hồng hào của mình đều là hơi nóng từ đôi môi cánh mũi ấy phả xuống, một đường bao trọn, Duy Anh cảm giác vẫn như không thực nổi,

Đặng Hải, anh ấy… đang ngậm thứ ấy của mình sao?

Sung sướng từ trong tim ra đến ngoài da thịt, Duy Anh chỉ có thể càng cong người mà ôm chặt lấy mái tóc kia đang lên xuống nơi giữa háng mình.

Đê mê quá…

Lần đầu tiên của cậu, được một người mà cậu yêu thương từng ấy, vỗ về từng chút từng chút…

A…. Ưm…

Từng tiếng rên rỉ theo yết hầu nuốt xuống mà khó nhịn.

Duy Anh không chịu nổi nữa rồi,

Đôi môi kia nóng quá, chiếc lưỡi khôn khéo vẽ lên hình thù của chiếc nấm xinh xinh đầu khấc, miết qua lại nơi khe nhỏ. Duy Anh rên lớn một tiếng, lắc đầu không chịu nổi mà xuất tràn ra..

Hổn hển thở.

A…. em… không chịu nổi….

Mùi vị của thứ vừa xuất bắn kia tràn đầy trong khoang miệng Đặng Hải, cậu em nhỏ tưởng cũng suýt cứng thành đá.

Đặng Hải vội vàng ném chiếc quần nhỏ vướng víu đã ướt đẫm một mảnh sang một bên, quay lại đã thấy được Duy Anh ngẩng đầu dậy, trong hơi thở hỗn loạn vì vừa xuất tràn, hai tay đã đón lấy thứ kia,

- Để em… làm cho anh nhé?

Đặng Hải còn chưa kịp thất thần, chiếc miệng nhỏ hàng ngày chỉ trong mơ mới có thể thấy được sẽ làm chuyện này, lại giờ đây đương nhiên giữa đời thực mà há nhẹ, mút lấy côn thịt nóng bỏng của cậu, vụng về mà nút từng chút từng chút dịch.

- Thích quá…

- Chết mất thôi..

- A… ha…

Đặng Hải quỳ trên giường, từ trên nhìn xuống là cả tấm lưng trắng nõn và bờ hông tròn trịa với khe rãnh nhỏ kia… khiến không chịu nổi mà thúc mạnh từng đợt vào sâu tận cuống họng Duy Anh..

- Ưm.. hư..hự..

- Hựm…

Duy Anh bị nắm đau, cổ họng cũng có chút xót, nhưng không có chút ý tứ nào nhả ra.

Nếu đó là ý nghĩa của tình yêu, thì đau tới chết, cậu cũng sẽ không buông bỏ..

Hơn thế nữa…

Chỉ cần nghĩ tới cả thân hình này, cả con người cũng chính là yêu thương mình.

Duy Anh cậu, dẫu là hèn yếu, dẫu là nhu nhược đấy.

Thế nhưng để hòa tan vào nhau, đau, cậu không sợ.

Cậu em nhỏ của Đặng Hải cũng không kìm được quá lâu, nói thế nào vẫn là lần đầu, cảm xúc lại quá mãnh liệt, vậy nên Duy Anh cũng không đến mức nghẹt thở, chỉ bật ho ra vài tiếng.

Đặng Hải vội vàng cúi gập người, xoa lưng cho cậu, khàn giọng:

- Em không sao chứ?

Đôi môi mím lại, Duy Anh không trả lời đâu.

Cậu nằm xuống, đưa đôi chân vòng qua eo Đặng Hải, ngại ngùng quay mặt sang một bên, cắn cắn môi như chờ đợi.

Là ý gì đây?

Nếu Đặng Hải cậu còn không biết, vậy thì đi tu luôn đi!

Đặng Hải sướng quá, cậu em nhỏ mới xuất ra lại phấn chấn đứng dậy, gỡ đôi chân trên eo mình ra.

Duy Anh hơi tròn mắt,

Có phải anh ấy chê chỗ kia, là không sạch hay không?

Đặng Hải không để cho cái suy nghĩ điên rồ đó kịp tồn tại quá năm giây liền cúi đầu xuống, một lần nữa liếm lên cậu nhỏ nửa cương của Duy Anh,

Liếm qua hai hòn ngọc phía cưới và cả bụi cỏ thơm mềm đó... trượt xuống…

Nơi khó nói nào mở ra trước mặt, một mầu hồng nhạt xinh xinh kéo những nếp nhăn chúm chím lại…

Khiến Đặng Hải chẳng ngại ngần gì mà đưa lưỡi liếm lên.

Duy Anh giật bắn cả người, dùng tay đẩy ra:

- Không.. Chỗ ấy… đừng!

Đặng Hải dùng tay đè người cậu lại, Duy Anh bất đắc dĩ, chỉ còn cách cắn chặt lấy tấm chăn, ngăn không cho mình bật ra những tiếng kêu kỳ lạ.

Chỗ ấy..

Có phải không… Đặng Hải… anh ấy thậm chí còn không chê..

A!!

- Một ngón tay vừa đi vào, người Duy Anh đã run tới bật lên,

Đặng Hải vội vàng hôn lên phía trên, đặt trong miệng mà mút, cố dời sự chú ý của Duy Anh đi.

Đặng Hải biết, biết rõ ràng lần đầu sẽ rất đau, vì thế bằng mọi cách phải khiến Duy Anh thả lỏng,

Lại thêm một ngón tay nữa,

Duy Anh căng thẳng siết chặt hậu huyệt…

Ư…

Đặng Hải để nguyên hai ngón tay thô dày đó, không dám di chuyển, vươn cả người lên, chạm tới cánh môi mềm, mút lấy.

- Ngoan, ngoan… nghe anh.. thả lỏng

- Em... thấy lạ quá.

- Không sao, anh sẽ nhẹ nhàng.

Thấy Duy Anh từng giọt mồ hôi rịn trên trán, Đặng Hải cố gắng nhẫn nại:

- Duy Anh. Cho anh, tin anh, được không?

Duy Anh quàng tay lên cổ Đặng Hải, gật đầu:

- Được…

Đặng Hải chỉ chờ có thể, liền với ngay trên tủ nơi đầu giường một lọ kem bôi trơn đổ trên tay, lướt sẵn trên cửa huyệt kia,

Trong khi đôi môi đang luồn chiếc lưỡi khôn khéo vừa vặn chặn lại tiếng kêu của Duy Anh, ngón tay thứ ba không báo trước, liền đi vào.

A…

Ưm…

Duy Anh đau quá… thế nhưng tiếng kêu đều bị người kia nuốt trọn mất rồi,

Đặng Hải cố gắng nhanh chóng mở rộng nơi mềm mại kia, đến khi ba ngón tay dày dặn đã có thể bắt đầu rút ra vào, cậu em nhỏ mới khó nhịn mà đẩy dần tới.

Phốc…

A….

Trời ạ…

Khóe mắt của Duy Anh thực sự chảy ra một giọt nước trong suốt…

Đau…đau quá…

Bản năng khiến cậu muốn giãy ra…

Thế nhưng… người kia là Đặng Hải…

Không…

Cậu không muốn rút ra…

Duy Anh cố gắng hít thở, co bóp hậu huyệt, cố gắng phối hợp với từng đường đẩy hông của Đặng Hải.

A….

Vẫn còn một đoạn bên ngoài…

Đặng Hải vã mồ hôi, không dám động, miệng thở dốc không biết phải ra hay vào…

Nơi kia quá chặt, nếu nhất quyết đâm tới, chỉ sợ sẽ rách ra mất, còn nếu cứ như thế này, chính anh cũng thèm khát đến mức muốn nổ tung.

- A…

- Hự…

Duy Anh… Duy Anh em ấy… tự đẩy vào…

Đặng Hải há miệng thở dốc, khó tin.

Duy Anh mặt trắng bệch nhìn lên , gắng gượng nói:

- Không… không đau...

- Anh.. mau làm đi..

Đặng Hải xót ruột:

- Nhưng… em…

- Em chịu được… mau..

Duy Anh lại chủ động nhích xuống thêm, từng nếp gấp phía dưới đã nuốt trọn ôm đến bờ mu đầy lông cỏ,

Dưới ấy thật ra, đã có chút máu.

Thế nhưng cậu không muốn cho Đặng Hải nhìn thấy, liền xòa tay ra, đối với gương mặt đang khó xử kia, cố nở nụ cười, trêu ghẹo:

- Anh không làm được?

- …..!

- A…A….

Tiếng kêu gần như thất thanh chôn vùi trong một góc chăn đã bị cắn chặt.

Đặng Hải chồm tới, chiếc eo khỏe mạnh dồn dập những cú thúc điên người, Duy Anh cũng thở không nổi nữa rồi, chỉ gắng nhẫn đi nỗi đau đớn xé rách nơi phía dưới mà đón nhận từng nhịp đến.

Phút chốc từng đường gân kia như cọ sát vào nơi nào đó đang ngủ yên, khiến cả người cậu nảy lên, đôi mắt mờ sương mở ra như không tin nổi..

Như thế mà trong đau đớn lại không kìm được sung sướng.

Đặng Hải đắc chí cười, thúc thật mạnh đến chỗ vừa tìm được kia :

- Duy Anh! Hôm nay em chết chắc rồi!

Duy Anh nhìn nét mặt đắc chí của Đặng Hải, trong lòng ngân lên từng tiếng.

Đặng Hải, anh là cả bầu trời của em, trong xanh, hay u ám. Sắc màu cuộc sống của em, từ nay, đều là anh.

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo