Abo Lãnh Gì Thì Cũng Lên Giường
Chương 13: Thích

Chương 13: Thích

Lưu ý: Omega mang thai chỉ khoảng sáu tháng nên các triệu chứng đến từ rất sớm, đặc biệt là Omega nam. Vì tỷ lệ sinh ở Tây Đảo thấp nên Omega bị cấm phá thai.

----------

Nhà Gia Vũ,

Chiều tối.

Lý Phiên tay vừa đảo rau xanh trong nồi, vừa dụi mắt,

Chắc chắn kiếp trước anh là quan phủ xử oan cho hai anh em nhà này, nếu không thì cũng là gian thương lừa bịp tráo trở, thế nên kiếp này đời anh mới khổ đến vậy,

Hai cái vành mắt thâm xì,

Một cái là do tên lá non ngu ngốc cứ hở chút là đem anh ra mà đâm đâm chọc chọc, không để cho cái sức già như anh nghỉ ngơi, thật muốn lấy mạng người mà!

Một cái còn lại đương nhiên là do tên bạn Gia Vũ gây nên, ngày nào anh cũng phải suy nghĩ tới nát óc xem có cách nào gợi ra gợi vào để mà nói cho hắn biết cái sự thật rành rành trước mặt kia không,

Không sai,

Gia Vũ đã có thai.

Người bình thường không phải bác sĩ nhìn qua cũng không thể nào biết được, hơn nữa Gia Vũ lại luôn mặc áo dài, nhưng nơi bắp tay chôn ống tuyến thể sưng đẫy chính là minh chứng rõ ràng nhất, đã vậy khẩu vị của Gia Vũ đã có thay đổi.

Thời gian đầu khi mới có thai, Phermone trong cơ thể Omega vẫn còn chưa đào thải mạnh mẽ, nên chất ức chế vẫn có tác dụng ngăn ngừa những cơn kích tình như bình thường. Thế nhưng lâu dần cơ thể sẽ phản ứng dữ dội, ống ức chế nếu qua tháng thứ hai mang thai mà vẫn chưa lấy ra, đến lúc ấy không những không còn chút tác dụng kìm hãm phát tình nào, mà thậm chí có thể bị hoại tử phần cấy ống.

Nhưng mà không nói ra cũng chết, nói ra lại cũng chết,

Chưa nói đến thân phận của tên Alpha chết tiệt đó chính là Trần tổng của Trần S, một tên máu lạnh chắc chắn sẽ chối bỏ mầm nhỏ, mà chỉ cần với bản tính của Gia Vũ khi biết mình có thai sẽ lập tức tìm cách phá đi mất.

Omega trên Tây Đảo trừ trường hợp có giấy xác nhận rằng có bệnh nguy hiểm tới tính mạng khi sinh con, bằng không dẫu là có bị hãm hiếp mà mang thai cũng vẫn phải sinh ra, nếu không chính là phạm luật!

Và với địa vị của một bác sĩ nhỏ bé như Lý Phiên cậu, chắc chắn không thể nào đi chôm ở đâu về một cái giấy xác nhận đó được.

Với lại, mầm dưỡng nhỏ chẳng có tội tình gì, Omega nam nếu phá thai không chừng còn ảnh hưởng tới tính mạng.

Lý Phiên nghĩ đến lại đau cả đầu, trên bắp tay của Gia Vũ càng sưng to lên, chứng tỏ thời gian không tiếp nhận ức chế càng lúc càng gần, có muốn giấu e rằng cũng khó.

Hay là cứ trực tiếp nói ra luôn?

Với tình bạn bao nhiêu năm như thế, rồi tình anh em một nửa ruột thịt kia, chắc cũng không đến nỗi băm viên cả anh và tên lá non đó ra mà chiên món trứng thịt bằm chứ?!

Lý Phiên còn đang xếp lại chút thức ăn, đã nhận được tin nhắn báo sẽ về muộn của Gia Vũ.

Anh thở dài một hơi, chau mày.

Đã gần sáu giờ tối còn đi đâu cái giờ này nữa, cơm tối cũng không ăn, sẽ hại cho đứa nhỏ lắm lắm.

Mà khoan, nếu Gia Vũ không về, vậy thì phải chuồn mau, nếu còn không đi nhanh chắc chắn sẽ phải bưng mông suýt xoa cho xem!

Lý Phiên vừa nghĩ xong, còn không kịp xúc thức ăn ra đĩa, đã chạy về phía cửa muốn rời khỏi,m mùi lá non đã quanh quẩn đầy chóp mũi.

Gia Khánh nhướng mày, gọi lớn:

- Anh Lý Phiên! Anh Gia Vũ nói, tối nay sẽ về trễ lắm đấy!

Lý Phiên xoay mặt sang một bên cửa, cười cười:

- Anh cũng có việc bận phải đi đây!

Gia Khánh nháy ánh mắt nghịch ngợm, áp sát lại gần anh:

- Tối nay cho em ba hiệp nhé?!

- ??!!!

-------

Biệt thự K.L

Chiếc xe đỗ tại cổng,

Gia Vũ nhìn lên cánh vòm, không khỏi có chút chần chừ.

Quả thực gọi là biệt thự cũng đúng, mà gọi là lâu đài cũng đúng. Sâu trong bờ biển tạt những đợt gió lạnh run người, lại là từng chùm đèn sáng chói phả ra, gợn lên từng đợt sóng nhỏ phản chiếu lấp lánh.

Tuyết cũng không rơi nhiều trên vai áo, thế nhưng dãy tòa chính kia lại ảo diệu như một câu truyện của trẻ con.

Từng viên đá lát rải lối đi cũng đều là những viên đá khối vô cùng đắt đỏ, thậm chí nói không ngoa, chỉ cần vạch đám tuyết bám trên nền đất liền có thể soi gương được.

Gia Vũ hít sâu một cái, cũng chính bởi vì công việc cần phải nắm rõ giá trị của từng mặt hàng, vậy nên xa xỉ nhường này quả thực quá sức nhạo báng bước chân của một Giám đốc Vạn Thương nhỏ bé như cậu bước vào.

Sao cũng được,

Cứu Vạn Thương mới là điều cậu quan tâm lúc này.

Gia Vũ tay nắm chắc cầm cửa xe, đẩy mạnh. Thẳng sống lưng rảo bước tiến tới phía cổng.

Cậu không nhanh không chậm cũng không dư một lời nào đối với kẻ đang dẫn đường trước mặt, đến tận khi đứng trước cửa một căn phòng riêng kia mới mở lời :

- Cảm ơn.

Người dẫn đường ăn mặc vô cùng chỉn chu, trên tai còn đeo theo bộ đàm thường trực, đẩy cánh cửa phòng, cúi đầu đáp lại :

- Trần tổng sẽ đến sau, mời ngài hướng đến phía tay phải ngồi đợi.

- Được, tôi đã biết.

Cánh cửa phòng hé mở,

Gia Vũ vừa bước chân vào, đôi mắt khẽ đảo đánh giá xung quanh, căn phòng vô cùng, vô cùng rộng.

Còn muốn to hơn cả căn nhà của cậu gộp lại.

Thật khó hiểu,

Tất cả chỗ đá quý và kim cương đó so với bài trí nơi đây quả thực không đáng để kể tên,

Vậy vì cái gì mà Trần tổng lại đích thân chỉ hẹn?

Không lẽ, hai tên Alpha đó quả thực ghi hận cậu đến vậy?

--------

Trần Phong vừa nghe thấy người đến liền trở về phòng, vừa thấy bóng dáng hàng ngày chỉ được ngắm trong ảnh kia giờ đây hiện ngay trước mặt, tim cũng không hiểu vì sao mà đập loạn nhịp.

Trêu ghẹo, ôm chầm tới.

Gia Vũ theo phản xạ, huých thẳng khuỷu tay về sau:

- Ai?!

Trần Phong ăn đau, thế nhưng tay vẫn không buông ra, hơi thở đầy mùi vị của Alpha cọ xuống vành tai Gia Vũ :

- Omega trầm hương, đã lâu không gặp.?!!

Gia Vũ cực kỳ ghét bị động chạm kiểu này, vặn tay xoay người một cái tóm lấy cổ áo kẻ sau lưng.

Trần Phong cũng để mặc cho cậu động tay.

Bốn mắt nhìn nhau.

Gia Vũ làm sao quên được, sống mũi kia, đôi môi kia, và cả vị ngọt ngào suốt một ngày một đêm vần vũ?

Hương men rượu tỏa nồng, đầu lưỡi tràn vị say sưa.

Thế nhưng… Tại sao người này lại ở đây?!

Đôi mắt Gia Vũ mở lớn, nhìn một lúc cũng không nói ra được lời nào cho phải, bàn tay trên cổ áo Trần Phong buông ra,

Trần Phong vô cùng vừa ý đối với thái độ ngạc nhiên tột cùng này, nghiêng nghiêng đầu:

- Sao vậy? Rất đẹp trai?

Gia Vũ bị câu nói đột ngột khiến cho giật mình, mắt dời hướng về phía khác, nói ra suy nghĩ thực tế trong đầu :

- Anh… Làm việc ở đây sao? Anh không phải trai bao?

Trần Phong nhíu mày:

- Em vừa nói cái gì? Trai bao?

Gia Vũ nhìn xung quanh một chút:

- Được rồi, tôi đến đây là để gặp Trần tổng, tạm thời chuyện này để nói sau, anh cứ đi làm việc của mình.

Trần Phong cười nhỏ, nhẩn nha từng chữ:

- Người em vừa gọi là trai bao, kẻ đang đứng trước mặt em đây, chính là Trần tổng.

Gia Vũ ngẩn người, một lúc cũng không nhúc nhích cho nổi, sống áo kia, huy hiệu kia, và cả những bước chân thản nhiên tiến vào nơi này.

Gia Vũ đâu phải người ngu dốt để mà nhận ra câu nói kia bao nhiêu phần là thật.

Thế nhưng hoang đường đến mức này, cũng thật sự phải vấp lời mà hỏi lại:

- Anh… Anh là Trần Phong?

Trần Phong xòe cánh tay về hai bên:

- Có thể sai sao?.

Gia Vũ không chớp được mắt.

Nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra được, kẻ mà cậu đã tính toán “ bao hàng” lại là Trần Phong, chủ nhân của Trần S, Alpha nắm giữ cả Tây Đảo này,

Thật sự, dù kiêu ngạo đến thế nào cũng có chút rùng mình.

--------

Trên bàn tiếp khách ngay tại phòng riêng,

Gia Vũ cố gắng suy nghĩ lại, cũng không trách được vì sao Lý Phiên mỗi khi nhắc tới “ kẻ Alpha” đã qua đêm với mình kia, lại chần chừ như vậy.

Hóa ra, là đã biết cả rồi sao?.

Trần Phong ngồi ở ghế chếch chéo, vô cùng thưởng thức khuôn mặt đang bối rối đến khó tìm thấy thường ngày kia.

Khóe môi vờn quanh miệng ly, đôi mắt nâu sắc bén tràn đầy tình ý, xem ra đêm nay ngọt ngào nào đều có thể nếm đủ.

Gia Vũ sau khi đã mường tượng đại khái sự việc, liền cất giọng:

- Trần tổng, đêm hôm đó dù là vô tình cũng thực sự xin lỗi ngài. Có điều tôi xin đảm bảo sẽ không để người khác biết được, tuyệt đối không gây ra bất kỳ rắc rối nào cho ngài.

Tôi cũng đã uống thuốc tránh thai, ngài yên tâm, chắc chắn sẽ không có gì liên quan làm ảnh hưởng tới danh dự của ngài hết.

Trần Phong ngạc nhiên quá độ,

Còn nghĩ sẽ vội vàng chạy lại ôm lấy chân anh xin được chung giường chứ? Ánh mắt của cậu ta khi vừa nhìn thấy anh không phải rất mê muội sững sờ sao? Cái gì mà tuyệt đối không liên quan? Cái gì mà đã uống thuốc tránh thai rồi?

Quả nhiên như thế vẫn giống với tưởng tượng của anh hơn, một người từ sóng từ gió bước ra, một kẻ gợi được hứng thú tuyệt đối của anh, thật sự nên là như thế.

Gia Vũ vẫn một mực thẳng lưng, lời nói chẳng có vẻ gì là dao động:

- Trần tổng, đơn hàng đó với ngài thực sự chẳng có giá trị gì, ngài lại là Alpha đứng đầu Tây Đảo này, đem một công ty bé nhỏ như Vạn Thương ép chết, chỉ sợ làm dơ tay ngài?

Trần Phong sau giây phút ngạc nhiên, cũng bình thản đặt chiếc ly trở lại bàn:

- Em muốn ta bỏ đơn hàng đó?

Gia Vũ chân thành:

- Thật sự mong ngài xem xét kỹ lại.

Trần Phong cười mỉm, gõ nhịp trên nắm cầm ghế ngồi:

- Được thôi. Vậy… làm Omega của ta, thế nào?

Gia Vũ hơi động khóe môi, cố gắng bỏ qua mấy từ vừa nghe được:

- Trần tổng nói đùa gì vậy?

Trần Phong đưa tay tới, muốn vờn lên cằm Gia Vũ, Gia Vũ lập tức tránh mặt sang một bên:

- Trần tổng, tự trọng một chút.

Trần Phong bắt hụt, không hiểu sao lại đau lòng cái bộ mặt lạnh nhạt kia như thế,

Đôi mắt anh kéo hẹp lại, dứt khoát đánh đòn phủ đầu:

- Hoặc là em làm người của ta, hoặc là Vạn Thương đừng mơ lấy lại được đơn hàng đó, cứ đợi ngày đóng cửa đi.

- ??!!

Gia Vũ không tin nổi, sao con người trước mắt này lại trở lên vô lý như vậy? Đây mà cũng gọi là Trần tổng, một kẻ mang cái tiếng là lãnh khốc sao? Sao lại giống một tên lưu manh ăn không được liền giở trò như vậy?

Gia Vũ cố gắng giữ chút bình tĩnh:

- Trần tổng, người rõ ràng biết dưa hái xanh không ngọt.

Trần Phong say đắm nhìn vạt cằm từ góc nghiêng này, rất đẹp, rất thon gọn, liếm khóe môi, mỉm cười:

- Có dưa là được, xanh với chín hãy để tính sau đi!

Nói một câu, liền chồm tới, cả người Gia Vũ không kịp phản kháng, thân mình đều bị đè nghiến áp sát tựa lưng vào thành ghế rộng, Trần Phong một chân quỳ xuống tựa lên ghế, bắt lấy môi Gia Vũ, hôn lên.

Gia Vũ hết sức né tránh, khó khăn mở lời:

- Trần tổng, người định làm gì?

Trần Phong cười nhếch:

- Làm gì? Đương nhiên là làm em rồi!

Gia Vũ cứng rắn:

- Như vậy, vì ép ta đồng ý, ngài, một Alpha đứng đầu Tây Đảo lại làm việc bỉ ổi như thế sao?

Trần Phong nhỏ giọng, ghé vào bên tai Gia Vũ:

- Bỉ ổi? Kẻ duy nhất trên Tây Đảo này dám nói ta bỉ ổi, chỉ có em!

Thế nhưng mà, ta thích!

Bàn tay Trần Phong luồn qua vạt áo, cách lớp sơ mi vuốt ve lên, Gia Vũ gom hết sức đẩy mạnh người ra khỏi thân, chỉnh lại vạt áo, xoay người:

- Ta thà chết đói đầu đường cũng sẽ không trở thành kẻ bồi giường cho ngài,

Số đá quý kim cương đó ngài cứ ôm mà ngủ đi!

Bước chân cậu nhanh chóng hướng ra ngoài cửa, trong lòng có chút nhói.

Khi vừa gặp lại, trong đầu còn nghĩ có thể là một đoạn duyên thừa, nào ngờ kẻ trước mặt lại chỉ vì chuyện thể xác kia mà đem cậu ra chơi đùa.

Gia Vũ cậu thà là đói chết khổ chết, cũng không thể trở thành đồ chơi cho kẻ khác!

Trần Phong nhìn sống lưng thẳng tắp kia, câu một khóe môi lên.

Gia Vũ ơi Gia Vũ.

Quả thực khí chất khác biệt này, không chịu khuất phục này, càng khiến ta khao khát đến khó nhịn.

Trần Phong gương mặt tràn đầy ý cười, giọng nói trầm nặng cất lên:

- Nếu vậy thì ta đành phải bắt tên Gia Khánh đó bỏ tù, hủy đi tương lai của hắn, còn tên Lý Phiên giao cho nhà chứa tiếp khách mới được.

Bước chân Gia Vũ không ngoài dự đoán, lập tức dừng lại.

- Ngài?!

Trần Phong chậm rãi sải bước tiến tới, trong sự bất ngờ tột độ của Gia Vũ, một nụ hôn nhẹ rơi trên trán:

- Là vì ta thích em, thích vô cùng.

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo