Abo Lãnh Gì Thì Cũng Lên Giường
Chương 14: Bản năng không bao giờ nói dối.

Chương 14: Bản năng không bao giờ nói dối.

Một câu nói, động cuống tim,

Thích ta sao?

Gia Vũ còn nghĩ đó là lời nói cợt nhả đầu môi của một tên Alpha bỉ ổi, lạnh nhạt trả lời:

- Trần tổng, ngài nói đùa gì vậy? Việc đêm đó chỉ đơn giản là một sự cố, đến ngay cả độ tương thích giữa hai chúng ta là bao nhiêu còn không ai biết được? Ngài nói ra một lời thích kia, có phải tùy hứng quá rồi không?

Trần Phong không một chút nào buồn bã phân vân, ép sát người:

- Em chưa tin tưởng ta, ta có thể hiểu, việc đó ta cũng không vội, giữa hai ta còn rất nhiều thời gian. Nhưng việc tương thích kia, ta có thể cho em lời giải đáp ngay bây giờ.

Gia Vũ nhíu mày, Trần Phong đưa ngón tay miết lên gáy cậu:

- Em tự thay tháo ống ức chế trước mặt ta, nếu Phermone của ta từ chối mùi dẫn dụ của em, ta sẽ xem xét việc để em rời khỏi đây. Còn nếu như độ tương thích phù hợp, em phải ngoan ngoãn ở bên cạnh ta?

Gia Vũ cúi đầu suy nghĩ, việc này thật sự chẳng khác nào một ván cược. Từ trước tới nay cậu chưa từng nghĩ đến hương trầm của mình sẽ phù hợp với thứ Phermone nào, càng chẳng bao giờ nghĩ đến những từ như định mệnh.

Nếu như cậu tháo xuống ống ức chế kia, phần lý trí sẽ rất khó để giữ lại, thứ còn lại chỉ là bản năng Omega mà thôi.

Trần Phong nhỏ giọng:

- Nên nhớ, bản năng không bao giờ nói dối, chỉ cần chúng ta không phù hợp, ta tuyệt đối không ép buộc em cũng sẽ không tính toán những chuyện cũ.

Men rượu say theo từng lời nói chậm rãi lan tỏa, chạm đến những tưởng niệm về cái đêm mãnh liệt kia.

Đáy mắt Gia Vũ không giữ được sự bình tĩnh nữa, nhưng lời cũng không thể thoát ra khỏi đầu môi.

Trần Phong buông tay khỏi người Gia Vũ:

- Sao? Không dám?! Ta đã nghĩ rằng một Omega như em phải là người cứng rắn đến mức nào mới dám một mình mở lên Vạn Thương, hơn nữa còn dám chuốc thuốc ta để đòi hỏi chuyện kia tới cả một ngày đêm.

Không ngờ lại yếu đuối đến như thế? Vậy thì bỏ đi, vẫn cứ đem hai tên kia đi xử trí trước.

Gia Vũ bị khơi ra những điều châm chọc, trong lòng có ngứa ngáy khó chịu, có lo lắng cho Lý Phiên cùng Gia Khánh.

Nhưng nhen nhóm trong tất cả những thứ cảm xúc đó, lại là một men rượu say nồng gọi tên, dứt khoát:

- Được!

Trần Phong lập tức cười nhỏ trong lòng, muốn dẫn đường cho Gia Vũ tiến vào phòng riêng.

Gia Vũ lắc đầu:

- Không cần thiết phải vào trong phòng. Tôi sẽ tháo ngay tại đây.

Trần Phong chỉ tay xung quanh:

- Ở đây có camera, lỡ may mà em thực sự phát tình, nghĩ xem, bao nhiêu Alpha ở tòa nhà này đều thấy được.

Gia Vũ hít một hơi dài, theo hướng của Trần Phong dằn từng bước mạnh, anh dám gật đầu là cũng bởi có lý do riêng của mình,

Tình một đêm ấy nếu theo những gì được thuật lại thì rõ ràng là do cả hai cùng dính thuốc mà ra, cũng không có gì đảm bảo được rằng mùi trầm hương của cậu có thể dẫn dụ được anh ta ngay lúc tỉnh táo này.

Nếu như tỷ lệ tương thích không phải là rất cao, với lại… Tấm lưng này.

Nhất định khi thấy những vết sẹo trải đầy xấu xí và dữ tợn. Một Alpha không thiếu người đẹp vây quanh, chắc chắn khó mà động tình nổi.

--------

Trần Phong vừa đưa người tới sau cánh cửa phòng ngủ,

Thứ dưới háng đã rục rịch đứng dậy.

Khắp nơi trong phòng này, hương nhẹ mà không nhẹ tỏa ra từ khắp ngóc ngách được chuẩn bị kỹ càng, đều là hương vị kích thích Omega phát tỏa dẫn dụ tuyệt đối. Ngửi qua, sẽ không thể nhận ra được.

Đương nhiên, những gì mà Gia Vũ có thể nghĩ được thì Trần Phong anh cũng nghĩ được, làm sao có thể dễ dàng để cậu bước chân trở ngược ra khỏi cánh cửa này kia chứ?

Ba mươi hai năm, anh mới tìm được một người mà bản thân khao khát, đừng nói tỉ lệ tương thích kia cao bao nhiêu, thấp bao nhiêu, cho dù là chẳng có một phần trăm nào, thì anh vẫn muốn, đúng, là muốn chính con người cao ngạo trước mặt này.

Trần Phong ngoài mặt thản nhiên bước tới ngăn tủ, đưa tới một con dao nhỏ còn trong hộp.

Gia Vũ bình tĩnh đón lấy,

Nơi dưới bắp tay sưng tấy, cậu nghiến răng, rạch một đường nhỏ.

Chiếc ống ức chế vừa rút ra khỏi tay, Gia Vũ đã lập tức cởi áo khoác.

Trần Phong có chút bất ngờ.

Không phải nhanh vậy chứ? Phermone của anh cũng chưa lan tỏa mạnh?

Thêm từng hàng cúc áo sơ mi cởi bỏ. Gia Vũ xoay người lại, mím chặt môi, dứt khoát lột bỏ chiếc áo khỏi người, hướng lưng về phía Trần Phong.

Đầu ngón tay, run lên.

Một Omega chấp nhận phơi bày thứ xấu xí nhất của bản thân mình trước một Alpha, làm sao có thể không nghẹn ngào đây? Hơn nữa, đó cũng không đơn thuần chỉ là những vết sẹo, mà còn là cả quá khứ đầy đau khổ kia nữa.

Mùi hương trầm bung tỏa, dẫn theo sự tự ti cay đắng hiếm có:

- Trần tổng, có lẽ hôm đó là ngài nhìn chưa được rõ? Bản thân tôi như vậy, làm sao có thể khiến ngài vừa ý đây? Tốt hơn hết…

Câu nói ngắt ngang, bởi lẽ cả tấm lưng trần đã được ôm trọn lấy từ phía sau

Nơi này lò sưởi đủ ấm.

Lại không thể nóng bằng khuôn ngực kia vừa áp đến.

Gia Vũ giật mình, Trần Phong như thế mà đã cởi sạch cả quần áo rồi?!

Chuyện này…

Không để cho Gia Vũ kịp tủi hổ vì tấm lưng kia, Trần Phong chỉ đợi có thế đã sấn tới nhấc bổng người, áp chặt lên giường, nắm lấy bàn tay Gia Vũ đặt lên thứ giữa háng mình:

- Em xem, ta mới chỉ ngửi có một chút hương thôi, mà đã cứng đến thế này? Làm sao chỉ vì vài vết sẹo đó mà thả em đi đây?

Gia Vũ hoang mang cực độ, thứ mà ngón tay chạm vào, vừa nóng, vừa cứng, đáp trả cho toàn bộ những nghi ngại về tấm lưng trần xấu xí kia.

- Ngài?!! Tại sao?

Trần Phong cầm tay Gia Vũ lên, hôn nhẹ:

- Ta đã nói rồi, ta rất thích em, là thích thực sự từ mùi hương cho đến cơ thể.

Gia Vũ là người thông minh, từ ánh mắt kia có thể nhìn ra được, đây rõ ràng không phải là vô tình gì cả:

- Trần tổng, ngài… Điều tra tôi?

Trần Phong không hề giấu diếm, gật nhẹ đầu:

- Em nói xem?

Quả nhiên, Gia Vũ còn thắc mắc một người bình thường làm sao lại có thể dễ dàng vào tới K.L như vậy, thì ra mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay của người trước mặt cả rồi.

Gia Vũ vốn dĩ cương nghị, co chân, nhằm giữa háng Trần Phong mà đạp tới, thế nhưng cả người lại chẳng có bao nhiêu sức, thay vào đấy là hương trầm đã bắt đầu vin lấy những sợi hơi men.

Trần Phong hôn xuống:

- Gia Vũ, đừng trách ta, nếu như ta không làm như vậy, liệu có thể đưa em tới đây được hay không?

- …!!!

Trần Phong không giải thích thêm nữa, ý tứ cần nói đều đã nói, giờ phút này hơi thở cũng đã trở lên nặng nề,

Phermone cực đại lan tỏa, không khí dày đặc hương men rượu,

Gia Vũ ngẩn người đón nhận nụ hôn và những động chạm điên dại của bàn tay to lớn tiến đến sau lưng ve vuốt, Trần Phong hơi đảo nghiêng người, tựa khuôn mặt lên tấm lưng kia, Gia Vũ muốn trốn tránh giấu diếm đi, lại đã cảm nhận đường lưỡi ve vuốt dọc sống lưng, mỗi một vết sẹo được liếm phủ lên chút men nồng đều như muốn nứt ra vì nóng bỏng.

Gia Vũ run rẩy:

- Ngài không chê nó xấu xí?

Trần Phong đưa đầu lưỡi liếm xuống:

- Thích là thích, không liên quan đến xấu xí.

Gia Vũ thở mạnh:

- Ngài không sợ ta hận ngài sao?

Trần Phong cười nhỏ:

- Ta sẽ có cách để em yêu ta.

- Cách ư?

- Đúng vậy! Chính là…làm cho đến lúc em buộc phải thích ta.

Chiếc quần sót lại trên người Gia Vũ chẳng mấy chốc đã bị vứt thẳng sang một bên,

Trần Phong lách đầu lưỡi qua khóe miệng kia, liếm đảo đi chút ngọt ngào trải đầy hương trầm, lại dời môi đến mút chặt lấy bờ môi của Gia Vũ:

- Giao kèo này, em thua rồi.

- …..!

Bản năng vốn là một thứ khó có thể cưỡng lại, dẫu là vẻ bề ngoài có cứng cáp bao nhiêu, lạnh lẽo bao nhiêu, đến khi dìm bản thân trong hương thơm của dục vọng, tất cả đều giống như nhau điên cuồng và không kiểm soát,

Hậu huyệt mấp máy rồi, thèm khát rồi, mùi hương trầm theo từng đợt khuếch tán kích tình lao đến, cuộn bám lấy men rượu nồng nàn kia.

Đôi bàn tay chồm lấy lưng người, ghì xuống.

Trần Phong liếc ngang một chiếc máy đang phát tán hương kích tình, quả là hàng tốt!

---------

Gia Vũ níu lấy người Trần Phong, cả cơ thể đều bị men rượu kia đốt đến đỏ ửng, từng tấc da ngứa ngáy muốn được cọ sát lại gần hơn…

Ưm…

Trần Phong tách môi lưỡi rời khỏi, Gia Vũ ưỡn mình dâng hậu huyệt kia đến gần côn thịt, mép thịt ngoài hậu huyệt miết lấy từng đường gân, thèm khát như môi hôn mút mát.

Chút dâm dịch từ hậu huyệt nhỏ ra bám dính lên từng chút một như cầu xin.

Trần Phong không dễ dàng đâm vào, dời khuôn miệng xuống đầu ngực kia, mút chặt, một tay còn lại vân vê bên còn lại.

A….

Gia Vũ cong người, hai đầu ngực râm ran một mảnh,

Côn thịt to lớn dưới kia cũng khó khăn trêu ghẹo, áp chặt lấy côn thịt nhỏ trước bụng Gia Vũ, cọ.

Nơi chí mạng của Alpha là côn thịt, nhưng nơi thèm khát nhất của Omega lại chính là hậu huyệt kia, Trần Phong càng miết chặt hai côn thịt cùng một chỗ, hậu huyệt kia càng thèm khát đên điên dại.

Gia Vũ đưa tay xuống dưới, muốn xoa đi sự khốn khổ vì trống rỗng phía dưới, đôi tay đã bị tóm gọn vươn trên đỉnh đầu.

Khó khăn cầu xin:

- Trần.. Trần tổng… Mau.. mau đút vào …

- Ta thực sự khó chịu…

Trần Phong đã như vậy lại càng không muốn thỏa mãn người, trên miệng nhấm nháp từng tấc da không ngừng,

Gia Vũ vặn vẹo, đôi mắt mờ sương khẩn thiết :

- Cho ta…

Trần Phong dưới thân cũng đã sưng trướng đến đau đớn, đầu khấc cọ bên ngoài hậu huyệt kia, miết một đường, cả người Gia Vũ lập tức muốn run bật:

- Nói, đồng ý ở bên ta?

Gia Vũ cắn chặt môi, hậu huyệt được đầu nấm nóng ấm cọ tới, mấp máy trào ra những dịch ấm mời gọi, rất muốn, rất ngứa, rất khó chịu.

Trống rỗng đến điên đảo!

Gia Vũ gật đầu.

Phốc.

Côn thịt đi vào một lần đã liền lút cán, khiến cái gật đầu thậm chí vẫn còn dang dở.

Gia Vũ hét lên một tiếng thảm. Nói thế nào thì đột ngột như vậy cũng quá trướng đau rồi!

- Nhẹ… Nhẹ một chút…Trướng quá…

Gia Vũ giật nảy người, đôi chân dài run bật cuộn chặt lấy eo Trần Phong, côn thịt kia mỗi lần nhồi đẩy sâu cả thân hình cậu cũng như được nhấc khỏi ga giường

Trần Phong cười tình, lau đi mồ hôi trên trán Gia Vũ :

- Trướng sao? Là em đang khen của ta lớn? Vậy thì không thể để em thất vọng được..

A….

Gia Vũ đau đến nhăn mặt, nước mắt muốn theo từng cú thúc sâu kia mà trào ra.

Vậy nhưng chỉ một lát một lát, hương rượu kia đã bao trùm lấp tới, cả người Gia Vũ được vực dậy, đôi bờ mông được hai bàn tay to lớn trụ vững, bóp chặt, ấn đẩy từng nhịp điên cuồng,

Trong hơi thở hổn hển của cả hai, Trần Phong gần như đứt quãng .

- Omega của ta! Em chính là Omega của ta!

Câu nói kéo theo cái siết chặt từ hậu huyệt, Gia Vũ không chịu nổi mà bắn bật ra,

Dịch thể trải đầy xuống dải lông mu, trên lưng Trần Phong, một vệt cào đỏ sẫm,

Trong cơn say mê, hương rượu trầm điên đảo vấn vít gọi tên người:

- Trần… Trần Phong…

- Ta…Thích… Hương rượu này… Ưm…

Một tiếng thích này.

Trần Phong đang hăng hái đưa đẩy lại chết sững,

Côn thịt chôn chặt trong hậu huyệt kia, một phát bắn tràn, lung tung nhểu đầy ngoài mép thịt, đến kết cũng không nghĩ bật mở.

Gia Vũ ngạc nhiên đón luồng dịch thể ấm áp vừa phun ra trước sản đạo, lại thấy đôi tai Trần Phong đỏ chót lên:

- Em... Em thích hương rượu này ư? Hay là thích ta?

Gia Vũ thật không biết khóc hay cười. Bởi vì hậu quả sau đó rất rõ ràng,

Trần Phong vừa mới xuất ra lại đã cứng lại,

Tiếng rên rỉ phút chốc vang tràn khắp phòng,

Cả cơ thể Gia Vũ thực sự cảm thấy như bay trên mây, côn thịt nhỏ hồng thỏa mãn căng cứng theo từng cú thúc mà co giật phụt ra từng đợt tinh loãng,

Trần Phong bóp chặt cánh mông cong đẫy, kéo người bật dậy, hai kẻ đối diện nhau không một chút bối rối liền lao tới cánh môi nhau mà dày vò mút mát.

Đúng vậy,

Bản năng không hề nói dối.

Trong thế giới ABO này, yêu thích hay không yêu thích phải hỏi đến Phermone kia, chất dẫn dụ kia quyện lấy nhau, như cánh môi đang cướp lấy cánh môi, như nơi kết hợp từng cú dập động điên đảo lắc lư thân người,

Trần Phong gầm lên một tiếng, gốc kết bung mở, cả khoang bụng Gia Vũ như vừa rót vào từng luồng nước sôi,

Nóng…Rất khó chịu...

Trần Phong hít một hơi trầm hương nồng đặc, men theo tuyến thể sau gáy Gia Vũ , há miệng,

Cắn.

Phập.

Liên kết được hình thành.

Gia Vũ mê man lặng nghe từng tơ Phermone tràn đầy men rượu kia rót dần vào cơ thể, mạch máu sôi trào điên đảo, trước bụng, ngọn nấm nhỏ đã không còn gì để bắn, nước tiểu vàng nhạt ngượng ngùng trào ra, đẫm một mảnh ga gối.

Trần Phong không một chút chê ghét, đưa tay ghì chặt người vào lòng.

- Của ta. Omega của ta.

--------

Gốc kết bật mở thường trong khoảng thời gian mười lăm phút mới có thể xẹp xuống,

Vậy nhưng chỉ mới trải qua cơn cao trào của hai phần ba thời gian đó, cả ngay khi hai người vẫn đang gắn kết đối diện như vậy, Gia Vũ đã cảm thấy nơi bụng dưới như bị lửa đốt rồi.

Khuôn mặt hồng nhuộm giờ đây chen thêm chút trắng xanh, chật vật gục người xuống vai Trần Phong, nơi sau lưng ngón tay bấm thêm chặt,

Một chút âm ỉ râm ran, lại cuộn lên một đợt xé người, Gia Vũ dường như không chịu nổi, nơi hậu huyệt bị gốc kết ôm, dịch thể không trào ra được, xoắn lại vì đau đớn,

Gia Vũ là người có khổ cũng đều tự chịu, những vết thương lớn nhỏ trước giờ hiếm khi mở miệng than, thế nhưng giờ này cũng không cách nào chịu được:

- Đau…Trần Phong…Đau quá…

Trần Phong giật mình, nhận thấy cả người Gia Vũ đột nhiên lạnh đi, vội vàng gỡ người ra khỏi:

- Gia Vũ! Gia Vũ!

Gốc kết vừa xẹp xuống rút ra khỏi hậu huyệt, dịch thể nóng sệt chảy ra trộn lên chính màu nước tiểu vàng nhạt kia,

Gia Vũ gương mặt tái xanh, ngất xỉu

Trần Phong không khỏi hốt hoảng, xốc mạnh người, gần như gào lên trong đường truyền bộ đàm trên bàn:

- Mau gọi bác sĩ tới đây!Gọi hết toàn bộ tới!!!!

Gia Vũ!

Gia Vũ!

Sao thế này?!

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo