Tư Cách Để Yêu Anh
Chương 12: Lạc lối

Chương 12: Lạc lối

Chỉ còn hơn một tháng nữa, là tết,

Đón ánh nắng gay gắt của mùa nắng Sài Thành trước thềm năm mới, đường phố dường như cũng rộn ràng hơn, các cành mai cũng bắt đầu chớm nụ.

Bệnh viện,

Thành Khải hé mở đôi mắt, tỉnh dậy trong một buổi sáng đầy nắng như thế.

Mẹ của cậu, bà Thơm, mừng rỡ đi gọi bác sĩ.

Tuấn Minh bước vào phòng, khám qua một chút ,

Khóe miệng trước giờ vẫn hay lạnh nhạt, nay lại cong lên:

- Sức khỏe đã ổn hơn rất nhiều, người nhà không cần lo lắng nữa.

- Cám ơn bác sĩ, cám ơn bác sĩ.

Tuấn Minh không bước đi, mà đôi mắt như bắt lấy gương mặt xanh xao kia, dạm hỏi:

- Cậu thấy thế nào rồi?

- ...Mẹ…

Thành Khải không trả lời câu hỏi của vị bác sĩ trước mặt, trong đôi mắt vô hồn của anh giờ đây chỉ có một hình bóng, người mẹ.

Người phụ nữ trung niên đầu đã lấm tấm những sợi tóc hoa râm bạc màu, khoác lên mình bộ quần áo đơn bạc, đượm buồn nhìn anh.

Nhà anh kinh doanh một tiệm vải nhỏ, khéo thu vén mới đủ nuôi ăn nuôi học hai đứa đang tuổi trưởng thành.

Sự khắc khổ hằn sâu trên khóe mắt của bà Thơm, khiến Thành Khải lại thêm bao nhiêu chua xót, anh muốn ngồi dậy, ngay giờ đây, anh thực sự chỉ muốn ôm lấy người phụ nữ kia, người phụ nữ đã hi sinh một đời cho anh, và em trai anh.

Thành Khải cố gắng chống tay,

Người y tá mới bước chân vào phòng, hôm nay thực sự kinh ngạc,

Vị bác sĩ Tuấn Minh kia vậy mà hôm nay lại nhanh chóng mà đưa tay ra, đỡ lấy người bệnh yếu ớt kia, để Thành Khải tựa lên thành giường bệnh.

Bà Thơm cũng vội vàng bước tới. Cố ngăn chất giọng nghẹn ngào, choàng tay ôm lấy đứa con dứt ruột sinh ra, vào lòng :

- Thành Khải, con ơi, con của mẹ, trong này xa xôi, có khó khăn gì phải nói cho bố mẹ biết chứ, tại sao lại chịu đựng một mình như vậy?

- Mẹ…

Những giọt nước mắt đua nhau chảy xuống gò má người mẹ, ướt một bên vai Thành Khải. Thế nhưng, Thành Khải lại không khóc, hay chí ít là chính Tuấn Minh không thấy trên gương mặt kia, một giọt nước mắt nào.

Chỉ còn lại đôi mắt vô hồn, trống trải…Nhìn về phía khoảng không trước mặt…

Khẽ buông người Thành Khải, bà Thơm sụt sùi:

- Con có đói không? Mẹ đi mua cháo cho con?

- …..

Thành Khải im lặng, bà Thơm lại như nhớ ra điều gì, liền nói:

- Bố con đã về trước rồi, ngoài đó còn ông bà, mùa lạnh cũng không thể để ông bà ngoài đó một mình được.

Bà đưa mắt lên nhìn Tuấn Minh:

- Với lại, anh bác sĩ này cũng đã nói bệnh của con không có gì nghiêm trọng cả, chỉ cần nghỉ ngơi.

Thành Khải không trả lời, cậu cố gắng nở một nụ cười, trấn an bà.

- Vâng, con biết rồi,

- Ừ, con cứ nghỉ ngơi đi, mẹ đi rồi trở lại ngay.

Sau khi bà Thơm đã cất bước khỏi phòng, Tuấn Minh lại vẫn chưa rời đi.

Ngồi xuống bên cạnh giường, anh cất giọng:

- Cậu đã tỉnh rồi, một lát nữa công an sẽ tới đây. Nếu như cậu không muốn gặp ngay, tôi có thể giúp để thêm vài ngày nữa.

Thành Khải khẽ quay sang:

- Công an ư?

- Đúng. Một người bạn của cậu đã tố cáo tên Đức đó có hành vi giam giữ và ngược đãi cậu, hiện cậu ta đang bị tạm giam, khi công an tới, cậu có thể nói với họ toàn bộ sự việc, không cần phải giấu điều gì.

Tuấn Minh nhìn sâu vào gương mặt ấy, nhấn mạnh thêm:

- Còn nữa, không cần phải sợ hãi. Bệnh án của cậu tôi cũng đã chuẩn bị đầy đủ.

Thành Khải im lặng. Không ai biết được trong giờ phút bàng hoàng này, anh suy nghĩ điều gì.

Tạm giam ư?

Anh những tưởng khi mình tỉnh giấc, lại cũng sẽ bị ép buộc, lại cũng sẽ bị tàn nhẫn mà kéo trở về, thật sự không ngờ là Đức lại đã bị bắt…

Đáng lý một kẻ như anh, một kẻ sắp chạm tay tới được tự do, phải vui vẻ lắm, hạnh phúc lắm chứ?

Vậy mà… Anh lại không cười cho nổi.

Một lát sau, anh như có như không mà trả lời :

- Gọi cho Long, gọi em ấy tới đây, giúp tôi.

Long vừa nghe được thông báo từ bệnh viện, liền nghỉ ngay giữa tiết mà chạy tới. Chỉ mới nửa tiếng sau đã hổn hển vừa thở vừa bước vào:

- Anh Khải, anh tỉnh rồi sao…

- Anh Khải, anh Khải…

Nhìn mái tóc bông bông xù của Long, lòng Thành Khải, hỏi thử xem có bao nhiêu chua xót?

Cũng là vì thương cậu em này, cũng là vì không đành lòng nhìn Long phải đau đớn. Mà cuối cùng, người thê thảm nhất lại chính là anh.

Trách ai được đây?

Có trách, thì chỉ trách chính mình…

Nếu trái tim con người ta, có một chút thông minh của lý trí, đừng bao giờ tự tay móc tâm gan xuống cho kẻ khác có cơ hội mà đạp dẫm lên, thì đã chẳng bao giờ có cái gì là bi thương trên đời này nữa rồi.

Long ngồi một lúc, mới rụt rè bọc lấy bàn tay xanh gầy của Thành Khải:

- Anh Khải…

Thành Khải không nhìn về phía cậu:

- Là em đúng không? Rút đơn về đi.

- Không thể! Tên chết tiệt đó, em không bao giờ tha thứ cho hắn! Em sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn!

Thành Khải dứt khoát:

- Rút đơn về.

- Anh Khải….

Tha thứ sao?

Đã là tự mình huyễn hoặc, đã là tự mình chuốc lấy nhơ nhuốc và đau thương, vậy nói tới từ tha thứ, nghe có quá nực cười hay không?

Nếu chính anh, nếu chính Thành Khải anh không lỡ yêu lầm kẻ mang tên Trần Đức ấy, thì có phải rằng, suốt một quãng thời gian kia, cậu sẽ là một thằng trai bao hạnh phúc không?

Hắn cho anh tiền.

Hắn cho anh những nụ hôn dài,

Hắn cho anh nhà, cho anh xe, cho anh ăn, cho anh mặc…

Hắn làm cho tất cả những người tình còn lại của hắn, đều phải ghen tị với anh.

Nhưng, thứ mà anh muốn

Mãi mãi… Mãi mãi….

Dẫu là suốt cuộc đời này,

Hắn cũng không thể cho anh được sao?

Trần Đức…

Rốt cuộc, là tôi đã nợ cậu, hay chính cậu đã nợ tôi?

Quen cậu rồi, biết cậu rồi,

Hôn cậu rồi, yêu cậu rồi…

Tôi không còn gì để giữ cho riêng tôi được nữa.

Gặp cậu rồi, trái tim tôi lại để quên mất bên cạnh người.

Tôi ở đây, nhưng trái tim tôi ở đâu?!

Thân xác còm cõi của tôi, vẫn nơi này, vẫn nghe vẫn thấy, vẫn cười, vẫn thở…

Nhưng… Tâm hồn tôi, ở đâu rồi?

Suy nghĩ của tôi, ở đâu rồi?

Tất cả… Lại không ở đây…

Thành Khải tôi hiện tại chỉ còn là một cái xác, không hồn….

Không hơn, không kém…

Từng chiếc lá khô chạm nhẹ nơi đáy thềm bệnh viện, cũng giống như dòng chảy lạnh lẽo trong từng thớ thịt kia…

Chỉ còn là sinh tồn,

Chỉ còn là sống, mà như không sống…

Trần Đức…

Cậu sẽ thực sự quên tôi chứ?

Như ngay từ bây giờ đây, tôi phải tập quên cậu,

Trước khi gặp cậu,

Tôi chưa từng sợ cô đơn, lạnh lẽo,

Trước khi gặp cậu,

Tôi chưa từng sợ bữa cơm chỉ có một mình.

Nhưng… Rốt cuộc giờ đây, mọi thói quen, đều phải trở thành một thói quen: sống, không có cậu.

Thành Khải dùng đôi mắt vô hồn nhìn ngoài khung cửa sổ,

Một kẻ nào đó, ngoài cuộc, lại dùng đôi mắt xót xa nhìn theo tấm lưng mỏng manh ấy….

Chỉ tiếc rằng,

Thời điểm, chính là thứ chúng ta không bao giờ có quyền chọn lựa.

Vài ngày sau,

Công an xác nhận,

Thành Khải chỉ là do bản thân vận động quá mức nên dẫn tới kiệt sức, không có hành vi giam giữ trái phép nào.

Trần Đức trắng án.

Mọi thứ điên rồ Trần Đức đều có thể nghĩ ra được, nhưng chính cậu giờ đây lại không thể hiểu nổi, vì sao Thành Khải, lại không tố cáo cậu?.

Trần Đức còn nghĩ, anh sẽ yêu cầu một số tiền lớn để trao đổi với cậu chứ?

Không thể hiểu nổi,

Vậy nhưng, Trần Đức lại có chút vui mừng, cậu muốn tới bệnh viện, nhưng tên luật sư kia nhất định ngăn cản cậu. Cậu có thể đi đâu cũng được, nhưng để vụ án này tạm lắng, hoặc ít nhất là sau khi Thành Khải ra viện, cậu mới có thể tới gặp.

Chờ đợi sao?

Như vậy cũng tốt.

Ít nhất, cậu cũng có chút thời gian mà suy nghĩ xem, tiếp theo nên đối phó với cái thằng anh hai trên trời rơi xuống kia như thế nào.

Trần Đức lái xe tới quán bar, gọi cả một đám bạn ăn chơi tới, uống cho đến khi say mềm, cậu phải xả một chút, không khí trong nhà quá bức bối, đến thở cũng khó khăn.

Trong tiếng nhạc điên cuồng, ánh đèn điên đảo chớp nhảy, cậu liên tục rót ra những chén rượu tây đắt tiền trong cái nhìn đầy ngưỡng mộ của đám bạn.

Thế nhưng,

Đến lúc tính tiền lại mới phát hiện ra, chuỗi ngày mệt mỏi và bức bối, mới chỉ là bắt đầu.

Tất cả các thẻ đều đã bị khóa.

Trần Đức điên tiết ném cả cái ví lên mặt phục vụ:

- Nói! Mày vào đây mấy ngày, thẻ mà không biết cà? Con bà nó! Cút!

Một người phục vụ khác vội vàng cúi xuống nhặt chiếc ví lên, rút thẻ ra, cẩn thận thử từng cái, cuối cùng vẫn phải khó khăn mở lời:

- Thưa quý khách, thực sự các thẻ này đều đã bị khóa.

- Bị khóa? Đ* má! Gọi gọi chủ quán ra đây!

Cậu là khách Vip ở đây, thế nên mấy người phục vụ cũng sợ là mình có sai sót gì hoặc máy POS bị lỗi. Liền lập cập mà leo lên trên lầu.

Cả đám bạn cũng đã quây lại, xem trò vui.

Đến khi người chủ quán đích thân xuống và khẳng định:

- Thực sự thẻ đã bị khóa, mong quý khách thông cảm, thanh toán bằng tiền mặt,

Mấy đứa nháo nhác:

- Sao vậy nhỉ?

- Tiền mặt? Boss Đức mà lại thiếu tiền ư?

- Chuyện lạ gì vậy?

Cả mấy người đang ngồi lắc lư bên quầy bar cũng đưa ánh mắt tò mò hướng về phía này,

Cậu vẫn còn nghĩ rằng, lời ba cậu nói, chỉ là trong lúc tức giận vì cậu bị công an sờ gáy mà thốt ra.

Chứ thực sự không ngờ. Đến chính hôm nay, cậu trở thành trò cười nhạo cho cả đám đàn em. Cậu tái mặt, số tiền mặt mang theo lại không đủ để trả cho cái đêm ăn chơi khủng khiếp này.

- Mời quý khách thanh toán ạ.

Trần Đức sững người…. Chuyện này….

- Mời quý khách thanh toán…

Thằng Sơn không chần chừ, ngay lập tức móc ví của mình ra, vét hết số tiền mặt của mình và từ ví Trần Đức, còn chưa kịp đặt lên trên bàn, đám đông bỗng dưng lại né người ra khỏi,

Là thằng Kiên.

Nó cười dài thành tiếng, chuyện vui như vậy làm sao có thể thiếu nó đây? Nó vứt tạch cái thẻ trên bàn, sau đó lớn tiếng:

- Để tao tuyên bố cho chúng mày biết một chuyện. Ba của Boss Đức đây đã chính thức đem về một người con riêng. Và từ bây giờ nó sẽ không có một xu nào của ông già nữa!

Trong cái lặng người khó tin của mọi người, nó đặt tay lên vai Đức rồi siết mạnh:

- Sao? Không đủ tiền để trả một đêm à ?

- Nếu dạng háng ra mời anh, anh sẽ bao cưng.

Bốp!

Một cú đấm thẳng vào mặt thằng Kiên,

Thế nhưng, nó chỉ cười ha hả. Đau. Nhưng Trần Đức à Trần Đức. Nếu mày không còn tiền, không còn cái thế của kẻ duy nhất kế thừa tập đoàn Trần Quý. Thì mày cũng chỉ là một con giun.

Nhất định, tao sẽ xéo cho mày nát!

--------

Trần Đức mặc lời khuyên giải của Sơn, giằng người xoay bước chân, lái xe về nhà.

Cuộc đời kẻ chưa từng trải qua sỉ nhục, khi vấp phải một sẽ hóa trăm,

Nói, giữ được bình tĩnh ư?

Không, dĩ nhiên là không.

Cậu điên cuồng phóng xe về nhà, đập vỡ tất cả những gì cậu có thể nhìn thấy,

Bình hoa, điện thoại, ly cốc, bất kể thứ gì trong tầm tay.

Rầm!

Chiếc bàn trong phòng khách bị Đức quật xuống. Tất cả người làm không ai dám bước chân tới.

- Gọi cho ông chủ, mau đi, gọi đi…

Tiếng bước chân hốt hoảng của bà Lan từ trên lầu lao xuống:

- Đức, chuyện gì vậy? Sao con lại…

- Là bà! Tất cả mọi thứ đều là do bà!

Đức rít lên, đôi mắt ngầu đó tiến tới cầu thang, một đường kéo bà Lan xuống, tát tới,

Bốp!

Thân sức của một người đàn bà hơn bốn mươi tuổi, không thể nào chống đỡ nổi cái tát mạnh, bà Lan ôm mặt ngã dúi dụi.

Đức túm lấy cổ bà mẹ kế, ép đứng dậy đối diện mặt mình, nghiến từng chữ:

- Nói! Chính bà đúng không? Chính là bà đã xúi ông ta cắt thẻ của tôi, đúng không? Chính là bà đã dẫn thằng con hoang đó về đây đúng không?

- Đức, con nghe dì nói..

- Chính là bà! Tất cả mọi thứ tôi ra ngày hôm nay, chính là vì bà.

Men say hay sự nhục nhã khi bị sỉ vả, cậu không rõ, cậu chỉ biết rằng, chỉ nghĩ rằng, người đàn bà này chính là căn nguyên của mọi chuyện…

Người làm sốt ruột quá đỗi, cũng đã tiến tới khuyên can, dìu bà Lan rời khỏi.

Ông Độ trở về nhà, đón cậu là một cái tát rát bỏng má.

Bốp.

Cậu sững người.

Hai mươi năm, một cái tát.

Hai mươi năm từ ngày sinh ra, người ba thân sinh của cậu, mới giáng xuống má cậu, một cái tát bỏng rát. Ông Độ chua chát:

- Cút ngay khỏi đây! Tao không có đứa con như mày! Cút đi!

Trần Đức chỉ tay về hướng lầu trên:

- Ba… Ba vì người đàn bà kia, đuổi con ?

- Cút khỏi đây! Từ bây giờ, tao không có đứa con như mày!

Ông Độ nắm được chiếc ly còn sót lại, ném mạnh xuống đất…

Xoảng!

Chiếc ly, vỡ tan…

Chiếc ly vỡ tan rồi, còn có thể lấy keo mà hàn mà gắn,

Tình cảm vỡ tan rồi, lấy gì mà đính lại cho vừa?

Một tiếng ba, hai tiếng ba,

Tình phụ tử hôm nay chấm dứt,

Sợi tơ mành trong gió đứt tung…

Trần Đức dõi mắt theo nhưng mảnh vỡ trải đầy trên đất…

Cúi xuống, nhặt lấy một mảnh, siết trong tay.

Một đường cứa lập tức ứa máu…

Đau…Rất đau…

Không…

- Tôi không cần các người!

- Tôi không cần các người!

- Tôi căm thù các người!

- Ông không phải là ba tôi!

- Ông không xứng…

Trần Đức không biết, mình lái xe đi đâu, về đâu…

Cứ thế mà phóng đi, cứ thế để cho gió tạt đầy bên má..

Thế là hết, về đâu nữa?

Nơi kia,

Trước bàn thờ của bà Hà, mẹ ruột Đức.

Ông Độ siết chặt nắm tay.

Tôi, xin lỗi …

Mẹ mất đi con mấy mùa côi cút?

Cha thương con lời nào hết cho vừa,

Mái tóc điểm sương, đầu cha đốm bạc,

Mỗi một sợi đều là tận tâm này...

Cũng lại vì thương vì chiều khiến con hư hỏng…

Là tôi có lỗi với bà…

------

Nửa tháng nay, Trần Đức ở lại sòng bạc.

Ăn uống sinh hoạt, chơi bời, đều tại đây.

Mọi thứ ánh sáng, mọi thứ thông tin bên ngoài, Đức không cần biết đến nữa,

Ván thắng, ván thua, rượu, thuốc lá…. Ngập tràn trong từng bọt khí…

Các cậu ấm nhà giàu sa cơ lỡ thế, bao giờ cũng còn một khoản giắt lưng kếch xù,

Nói trắng ra, như Trần Đức, nếu như cậu cho thuê hai căn nhà của mẹ cậu để lại, ngoài cái sĩ diện hão với đám bạn là không thể, còn lại tiền ăn uống sinh hoạt chắc chắn không thành vấn đề, nhưng có đứa nào biết trân trọng chắt chiu số tiền ấy?

Thế cho nên nói cậu là miếng mồi ngon của bọn câu bài, chắc chắn không sai.

Đầu tiên là chiếc xe hơi.

Cái thứ hai, là ngôi nhà đầu tiên.

Ra đi chỉ trong vòng nửa tháng.

Bao nhiêu tỷ? Dù có trăm tỷ ngàn tỷ, cũng không thể qua nổi ván đỏ đen.

Tài sản cả đời làm như trâu như ngựa, hỏi thử đủ mấy ván ăn thua?

Cũng còn may,

Sơn lao tới kịp thời, trước khi Trần Đức bán luôn cả căn thứ hai còn sót lại.

Vất vả lắm Sơn mới dò được tung tích của Trần Đức, đi đến mòn cả đế giày, lết từ quán bar nọ sang ổ chứa kia.

Nhưng dĩ nhiên lũ chó săn không dễ gì để cho Sơn qua cửa.

Cũng may Sơn khéo mồm khéo miệng, đút cho tên bảo vệ cửa sau một xấp dày, mới qua được ải này, đồng thời cũng moi được chút thông tin.

Trong sòng bài, Sơn biết mình không thể quá lộ liễu, nên làm như vô tình đi ngang mà đổ ly café lên áo Trần Đức.

Trần Đức dĩ nhiên không thể nào mà cố tình bơ đi.

Trong nhà vệ sinh, Trần Đức rít một hơi thuốc, hất hàm?:

- Gì?

Sơn nhỏ giọng:

- Đức, mày điên rồi sao? Mày có biết đây là đâu không?

- Không mù.

Sơn kéo tay áo:

- Về với tao.

- Cút !

Sơn điên tiết cũng chửi bậy rồi nhổ một bãi nước bọt:

- Đụ má! Mày muốn chết thì tao kệ mẹ mày, nhưng mày định gán nốt cả căn nhà đang thờ mẹ mày sao? Rồi hương hồn bà ấy đi về đâu?

- …..

- Nghe tao. Về đi,

Một tiếng mẹ ấy thốt ra, Trần Đức bỗng như bừng tỉnh…

Mình… Đang làm gì….

Căn nhà ấy,

Căn nhà mà thiếu chút nữa, cậu đem lên canh bạc ấy, là căn nhà đã chứa cả tuổi thơ của cậu, trước khi dọn sang căn biệt thự xa hoa kia.

Cũng là căn nhà, mà hiện tại đang thờ di ảnh của mẹ cậu.

Vì nguyện vọng đơn giản của bà trước khi mất, là được ở lại đây. Thế nên ba cậu suốt bao nhiêu năm vẫn không nỡ dời đi hương khói.

Thật không ngờ…

Trần Đức, lại có một ngày, mày cũng thối nát tới mức này…

Sơn thấy Đức đã xuôi, lập tức tranh thủ cơ hội mà kéo người dời khỏi sòng bài.

Bước chân lên chiếc xe của Sơn đang chờ sẵn ngoài cửa.,

Bánh xe vừa di chuyển, giọt nước mắt của cậu, lại lăn xuống…

Mẹ….

Nhìn thằng bạn vốn điên cuồng hiện tại lại đờ đẫn mà gục đầu lên kính xe. Sơn không đành lòng , vỗ vỗ bờ vai:

- Về với tao. Đéo chết đói được đâu!

-------

Vài năm trước,

Một thằng nhóc Sơn ngày ấy, chân ướt chân ráo bước vào thế giới của các cậu ấm cô chiêu, quá khờ dại khi đem chuyện bản thân là Gay để lộ ra, khiến cho chẳng một ai thích nó, cũng chẳng một kẻ nào cho nó gia nhập.

Người ta sợ đụng vào nó, như sợ bệnh truyền nhiễm, hơn hết là nó không quá giàu, so với đẳng cấp kia vẫn còn thiếu nhiều lắm.

Có một ngày, một tên đàn anh say xỉn, lôi nó ra trước mặt mọi người, cố tình tuột cái quần của nó xuống, muốn cưỡng hiếp nó ngay tại đó.

Trong tiếng cười nhạo, nó không đủ sức giãy dụa, nó đã tưởng bản thân hôm đó sẽ phải trải qua sự nhục nhã mang theo suốt đời.

Nhưng, một cú đấm tung ra,

Nó thoát được.

Một kẻ bằng tuổi nó, lại ngầu hơn nó cả chục lần.

Trần Đức tiến đến, kéo lại quần cho nó.

Cái ngày đầu tiên khi thằng bạn tên Đức ấy, chìa tay ra xách lại cái quần cho nó.

Nó vẫn còn nhớ.

Và nó cũng không quên, một câu nói hằn sâu vào trái tim và khối óc nó:

- Muốn sống được ở cái đất Sài Gòn này. Phải “dám“.

Dám sao?

Ban đầu, thằng nhóc tên Sơn ấy không hiểu.

Mười sáu tuổi, nó quá nhỏ để hiểu.

Sau này, nó mới biết được rằng, một đôi khi cần phải dám đấm vào mặt đứa nào chê bai nó.

Một đôi khi, cần phải dám nhổ một bãi nước bọt vào thẳng mặt đứa nào cười nhạo nó.

Và một đôi khi, cần phải dám khốn nạn.

Nó đã làm được.

Và , nó đã trở thành bạn của cái kẻ đang cố tỏ ra mạnh mẽ kia, bên cạnh.

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo