Chương 10: Xấu hổ (H)
Thế nhưng nếu chỉ như vậy, có lẽ Thái Dương không cần phải xấu hổ tới mức sau này, mỗi khi nhắc lại sự việc đêm hôm ấy đều thực muốn ngại tới đỏ mang tai.
Khi cả cơ thể Thái Dương mệt nhoài mà thiếp đi, thứ thuốc kia cũng tạm tha cho anh. Nhưng mới chỉ là ba giờ sáng, cơ thể đã bắt đầu lơ mơ tỉnh lại. Cảm giác đầu tiên không phải là hổ thẹn gì, cũng chẳng phải là đau, mà là chính cái hậu huyệt kia mấp máy không chịu yên, cậu em nhỏ cũng cứ thế rỉ ra chút dịch nhớp nháp như đang xin thêm vài lần thỏa mãn.
Chết tiệt!
Hai năm qua, anh vốn dĩ chẳng bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày lại như thế này, nhiều lắm cũng chỉ vuốt qua loa cho xong việc. Vậy nhưng hôm nay không những bại hoại tới mức mới vừa yên tĩnh chẳng được bao lâu, cậu nhỏ lại không nghe lời mà dựng lều dưới chăn như vậy.
Điên mất thôi! Dưới thân mặt trước mặt sau đều ngứa tới rách da,
Không còn nghĩ được gì nữa…
Thái Dương cố gắng chống đỡ cơn mỏi rời từ thắt lưng, chống tay ngồi dậy, rời khỏi vòng tay của Nguyễn Hoàng.
Toàn thân trần trụi xiêu vẹo bước lại cánh cửa nhà tắm..
Tách.
Chiếc đèn nhà tắm trong phút chốc được bật lên,
Một dòng dịch chảy dọc theo bắp đùi trắng nõn, theo từng bước chân mà một hai nhỏ xuống sàn,
Đôi chân run rẩy không đứng vững ép anh gần như ngồi bệt xuống, bàn tay cố gắng nhanh nhẹn di chuyển, vuốt lên xuống dọc cậu em nhỏ sưng trướng, thế nhưng cơn ngứa ngáy không hề thuyên giảm..
- Ưm..…
- A... Ha…
Thái Dương bị thuốc kia đốt đến không còn là chính mình, bàn tay cố sức sóc nhanh, nhanh hơn một chút nữa…
Đau…
Cảm giác nơi đầu khấc như sắp trầy da tới nơi, vậy mà vẫn không thể bắn ra nổi. Thay vào đó, nơi hậu huyệt kia cứ phun ra nuốt vào chút dịch như làm nũng đòi hỏi nhiều hơn thế…
Anh cắn chặt răng….
Thái Dương không thể làm gì khác để khống chế, một vài ngón tay đành từ bỏ mọi xấu hổ mà len ra phía sau hông, tách mở.
Bên trong giường ngủ,
Nguyễn Hoàng nhúc nhích cánh tay, muốn siết lại người chặt hơn một chút, lại nhận ra bên cạnh trống rỗng. Cậu hốt hoảng mở mắt ra, cũng vội vã mà tiến vào nhà tắm, cũng không thể ngờ lại có thể bắt gặp một cảnh tượng như vậy…
- Anh…Làm gì vậy?
- ….!
Thái Dương như chết trân, không còn một từ ngữ nào có thể tả nổi tâm trạng của anh ngay bây giờ, cảnh tượng xấu hổ đến cùng cực này, tự mình thỏa mãn…
Thoáng thất sắc trên mặt anh như thế lại bóp lấy trái tim của Nguyễn Hoàng tới nghẹn,
Anh cúi đầu như một kẻ trộm vừa bị bắt, tủi hổ tới muốn bật ra nước mắt. Anh không muốn như thế, nhưng sinh lý là tự nhiên của cơ thể, làm sao anh chống lại được đây? Sợ rằng lại là chán ghét, sợ rằng là sự khinh bỉ tới thấu xương thấu tủy…
Vậy mà không,
Đôi bàn tay Nguyễn Hoàng lại liền tiến tới, ôm lấy cả thân hình trần trụi của anh vào lòng mà thì thầm:
- Sao không gọi em?
- …..
- Thái Dương, anh rất đẹp..
Thái Dương chết lặng…
Đừng nói tới bản thân đang làm chuyện đáng xấu hổ gì, vốn dĩ anh không thể tưởng tượng nổi có một ngày lại có người khen một thằng con trai đang trần truồng như anh rằng. Anh, như thế mà đẹp.
Anh không từ chối cái ôm ấy, càng không từ chối nổi hơi ấm mà cơ thể kia mang lại cho anh, nó là thứ gì?
Là sự đồng cảm, là sự thương xót? Hay là một cảm xúc khác của người kia mà anh không thể hiểu nổi, chỉ là không muốn buông ra.
Chỉ một lát, hõm vai Nguyễn Hoàng đã có chút ướt, cậu nửa thân trần cuốn lấy chiếc eo nhỏ của anh, bế xốc tới giường.
Thái Dương khẽ giãy.
- Không… Hoàng…
Anh đã tưởng mình là già dặn lắm, vậy mà câu nói sau này của cậu bật ra càng khiến cho anh cảm giác mình thật quá đỗi nhỏ bé.
- Ngoan, làm ở đây sẽ cảm mất, để em giúp anh…
Không để cho giọt nước mắt kia rơi xuống, cũng không để cho đôi môi kia né tránh. Nụ hôn sâu lắng của cậu đặt xuống. Cánh môi mềm thuận theo đường lưỡi dò vào trong mà hé mở, nước bọt gấp gáp theo khóe miệng, tràn ra một chút…
Một giây kia rời khỏi môi nhau. Thái Dương như mơ mà nghĩ rằng, trong đôi mắt đối diện như vậy mà như chứa bao nhiêu tâm tư- dành cho chính anh.
Nguyễn Hoàng dời đôi tay xuống cậu nhỏ đang nửa cương của anh, thận trọng mà vuốt ve lấy, lại sợ rằng đôi tay mình không đủ mềm, liền dịch người từ trên đôi đầu vú đã ướt, liếm xuống..
- Ưm…
Côn thịt được bao ủ trong khuôn miệng mềm mại, lập tức đứng dậy, khoái cảm bao lấy từng ngón chân của Thái Dương cũng muốn phát run.
Một giọt nước mắt ép sâu từ khóe mắt anh, rơi xuống.
Nói như thế nào cho đúng,
Mười năm bên nhau. Thế nhưng kẻ thuộc về quá khứ kia chưa từng cũng chưa bao giờ làm việc này cho anh, chỉ một lòng muốn thỏa mãn dục vọng của bản thân. Việc chấp nhận đâm vào phía sau kia, họ cũng đã cho rằng là thiệt thòi…
Nhìn rõ từng cánh môi dày dặn kia mút lấy chút da, từng ngón tay dài ấm nóng kia vân vê hai túi ngọc nhỏ, một cảm xúc được nâng niu chiều chuộng như một chuỗi đường ngọt tiêm thẳng vào máu Thái Dương.
Sung sướng và cả thỏa mãn tới tận tâm gan, nó không chỉ là thỏa mãn về xác thịt, mà còn thỏa mãn về một thứ dằn vặt sâu trong tiềm thức, anh không phải một thứ đồ chơi, đúng không? Anh cũng có thể đáng được trân trọng như thế, đúng không?
Trong cổ họng cứ như thế mà bật lên.
- Nguyễn Hoàng..
- Nguyễn Hoàng…
- Thích… Rất thích..
- Như vậy…
Tiếng nói khàn khàn kích thích Nguyễn Hoàng mút sâu thật sâu, muốn đem cả côn thịt nhỏ xinh xắn ấy mà bao lấy mà thương yêu, chiếc lưỡi cũng không rảnh rỗi, tại nơi đầu khấc trêu đùa chút da mỏng, lại vẽ theo từng đường gân đang nổi lên..
Thái Dương siết chặt ga giường, cả cơ thể vừa muốn đẩy sâu thêm vào trong khuôn miệng kia, vừa tham lam muốn cả ở phía dưới.
- Ưm... Ưm..
Nguyễn Hoàng nhìn một vệt rồi một vệt dâm dịch đã lan xuống cánh đùi, không ngần ngại mà gác đôi chân thon dài lên vai mình, dò lần hậu huyệt, đem hai ngón tay đi vào, đầu ngón tay men theo vách ruột mà tìm lung tung, là chỗ này…
- A…
- A…
Thái Dương chỉ kêu được hai tiếng đứt quãng bởi sau đó Nguyễn Hoàng đã cho thêm một ngón thứ ba tới, liên tục chà sát…
- Không… Ưm..
- Chết mất… Buông…
Thái Dương dường như không chịu nổi, đưa cánh tay yếu ớt muốn đẩy gương mặt Nguyễn Hoàng rời khỏi thân dưới, thế nhưng Nguyễn Hoàng lại càng thêm mút chặt lấy, liên tục đảo lưỡi kích thích đầu nấm kia.
- Không…A… Ra…
Vách ruột co rút, hậu huyệt siết chặt bao lấy ngón tay của cậu. Phía bên trên ngọn nấm nhỏ một dòng tinh loãng bắn ngay trong miệng Nguyễn Hoàng.
Mùi vị đó, là mùi vị của người mà cậu thích biết bao nhiêu, yêu biết bao nhiêu.
Nuốt xuống…
- Anh, thích không?
- Ưm… Ha…
Thái Dương không hiểu nổi chính mình đang nghĩ gì…
Gương mặt đầy sức sống kia, dưới ngay giữa háng mình mà mút mát lấy, đôi tay còn vòng lên trêu chọc, cảnh sắc này có bao nhiêu ham muốn và thèm khát…
Không có câu trả lời, chỉ có đôi chân kia trả lời.
Thái Dương lui người xuống một chút, để hậu huyệt nhỏ đang mấp máy gần với ai kia hơn. Đôi chân không thẹn mà mở rộng hơn nữa,
Nguyễn Hoàng chợt như giật mình nhận ra,
Cậu làm sao có thể để anh cầu khát mà không được đáp trả đây?
Đôi môi tinh nghịch câu lên vài chữ.
- Rất sẵn lòng.
Chiếc quần lót mỏng lập tức được vứt sang một bên. Thương yêu như dồn từ trên đại não xuống, cậu em nhỏ căng cứng, bế thốc lấy người.
- A,…
- Ưm….Lớn quá…Lớn..
- Từ từ một chút…
- Không..
Không ư? Nguyễn Hoàng hôm nay sao lại không nói dối như mọi lần kia chứ?
Thật sự là không một chút từ từ nào, từng nhịp thúc sâu tới mạnh đến mức khiến anh vừa thỏa mãn vừa lại khổ sở…
Thái Dương chỉ còn biết rên thành từng từ vô nghĩa…
Trời ạ..
Anh cảm giác như Nguyễn Hoàng muốn xuyên thủng tới dạ dày mất thôi…
- Ưm…
Đôi môi cậu ngấu nghiến hôn qua môi rồi dời tới tai, luồn vào trong mà liếm láp, khiến anh chỉ có thể cứ thế mà đưa thân lên, đón lấy, không thể phản kháng
Đến khi cả người được vực dậy, làm ra một cái tư thế cưỡi khiến cho côn thịt ai kia càng muốn thúc sâu, sâu nữa…
- Hoàng… Chậm… A!
- ….
Đôi tay Thái Dương chống trên ngực người kia, tì lên hai hạt đậu lớn màu nâu đỏ. Thái Dương khẽ cúi người, mút lấy, cơ mực rắn chắc cũng từ từ nổi từng dấu hôn nhàn nhạt. Cả cậu em nhỏ đã lại một lần đứng dậy kia chạm lên khối cơ bụng rắn chắc, miết từng đường theo mỗi nhịp chuyển hông…
Nguyễn Hoàng gằn giọng:
- A... Chết em..
- Mẹ kiếp… Không kìm nổi…
Trong cơn mơ hồ, Thái Dương chỉ thấy trong người một dòng nóng bỏng phun ra,
Anh hổn hển gục xuống, thở từng ngụm lớn, Nguyễn Hoàng bất ngờ dang tay ôm vòng lấy anh vào trong lòng,
- Thái Dương, anh là của em…
Mê man rồi, say sưa rồi, thế nhưng khi ánh sáng từ chiếc đèn ngủ hình nấm nhỏ, dịu êm mà phả lên gương mặt bên cạnh, trong đầu Thái Dương tự dưng mà nảy ra một ý nghĩ điên rồ.
Thật may, đó là cậu, Nguyễn Hoàng…
Nguyễn Hoàng vẫn ôm chặt lấy anh không buông, từng nhịp từng nhịp vỗ đều lên tấm lưng gầy ấy.
Thái Dương, em biết rằng mình vội vàng, em biết nửa năm qua dù cho câu trả lời của em đã rõ ràng, em thật thích anh, nhưng đối với anh em vẫn chỉ là một người em trai nhỏ, đáng lý em phải chờ đợi thêm, đáng lý em vẫn phải từng ngày từng ngày khiến tình cảm kia dần khăng khít, khiến những thói quen kia trở thành cố hữu ăn sâu bén rễ trong cuộc sống của anh.
Nhưng em không chờ được, khao khát mỗi ngày được khảm sâu vào anh, như thế này, thôi thúc em đến thở cũng đều là ham muốn.
Thái Dương, ánh mặt trời của anh, từ nay định sẵn chỉ là của riêng em mà thôi.
Hiện chưa có bình luận nào