Fanfict 21: TINCAN – Sau tân hôn .
Ngữ cảnh fict 21:
Là sự tiếp nối của fict 16 : Kla Can- nhầm vợ ?
Vui lòng đọc fict 16 trước để tránh khó hiểu.
Trong fict 16 , , Kla muốn tổ chức sinh nhật cho Techno lái xe của Kla đã đón nhầm Can ( thay vì Techno) đến biệt thự ven biển Sla
Trong khi Kla và Can sắp sửa trình diễn một màn” nóng bỏng “thì Tin đưa Techno tới kịp . Hai người tráo đổi “ vợ” cho nhau. Sau đó thì cặp Tin Can đã có màn “H” lần đầu tiên theo đúng nghĩa dưa leo cắm hoa cúc :))) . Tân hôn thành công ^^
Cặp Kla và Techno do bị chiếm mất giường nên đành dùng tạm một căn phòng ngay sát mặt biển “ bóc quà” cho nhau vậy .
Trong fict 21 , mình viết về câu chuyện tiếp theo đó .Hãy cùng xem phản ứng của Can ra sao sau khi tỉnh dậy và biết mình mất đi cái trinh mông quý giá nhéJ))
============
------
Buổi tối cùng ngày hôm nhầm vợ .
Đám người làm nhà Kla theo đúng lời cậu chủ dặn, chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn trên bờ biển và một số” tiết mục “ khác .
Sau đó , quản gia khu biệt thự , trịnh trọng lên trên phòng Kla , gõ cửa :
Ông quản gia trung niên không nghe thấy tiếng trả lời, khẽ mỉm cười thầm nhủ :” cậu Kla cũng thật là ….suốt từ trưa tới giờ “ , cố gắng thu lại vẻ mặt hiếu kỳ, ông lại đặt tay lên cửa, vừa gõ vừa hắng giọng :
Nghe thấy tiếng khẽ trả lời , Ông quản gia mới yên tâm đi xuống, vừa đi vừa tủm tỉm cười . Đi qua dãy phòng sát mặt biển, bỗng dưng thấy một căn phòng sáng đèn :
Ông quản gia tiến tới , đẩy cửa bước vào , định tắt đèn . Bước chân ông chết sững:
Rõ ràng là như có hai kẻ đang nằm ôm nhau say sưa ngủ trên giường…. quần áo vứt lung tung khắp nơi!
Trời ạ! Bình thường bọn người làm dan díu với nhau ông cũng không quản . Nhưng hôm nay cậu chủ đặc biệt tới đây, mà lại như vậy nữa! .
Nóng máu tới điên , ông quản gia cầm ngay cái cây phơi đồ đang dựng ngoài cửa , bước vào , Vụt phát một lên hai cái con người đang ủ nhau trong chăn kín mít kia :
Tiếng gậy đập xuống, ngay lập tức trong chăn có tiếng kêu lên:
Tiếng ngái ngủ phát ra từ trong chăn.. dường như hai kẻ đó vẫn chưa muốn tỉnh dậy
Thêm hai phát gậy giáng xuống nữa, Kla lập tức nhồm dậy , Techno cũng theo đó mà tỉnh hẳn:
Ông quản gia phải một lúc ngớ người rồi đầy nghi ngờ hỏi”
Kla cuộn Techno vào trong lòng ngay trước mặt ông quản gia :
Kla chán ghét không muốn trả lời , quay sang Techno hỏi :
Techno vô cùng ngượng , tìm cách lấy cái chăn phủ qua trên mặt, trong khi ông quản gia trong tay vẫn là cái cây phơi đồ , biểu cảm trên mặt thực sự rất khó coi .
Kla thấy vậy liền hối :
Sau khi ông quản gia đóng cửa, hoang mang đi ra ngoài . Thì Kla dùng vẻ mặt dịu dàng nhất, bỏ chăn ra khỏi gương mặt Techno :
Nói rồi, Kla liền nhào lên , cuộn lấy đôi môi Techno, đôi tay luồn xuống dưới hạ thân mà trêu đùa,
Tingtong tingtong .. Techno vừa nhổm người dậy thì có điện thoại tới , là của Type :
Kla thấy thái độ của Techno, trong lòng không được thoải mái lắm , Techno đã hẹn với cậu, sau khi cậu tốt nghiệp lớp 12, mới có thể công khai mối quan hệ này . Nhưng.. cậu không yên tâm , vẫn là sớm để cho mấy tên ở đội bóng biết mà tránh xa người thương của cậu ra một chút .
Bước chân vào nhà tắm , chú sói nhỏ Kla , hơi nhíu mày suy nghĩ .
Techno tạm thời quên đi cơn nhức từ cái hông truyền đến , vội vàng lấy quần áo , mặc mà như đắp vào người :
Kla bất đắc dĩ cũng mặc vội quần áo .
Khi tay đã đặt vào vô lăng bánh lái , nhìn sang một mảnh sốt ruột bên cạnh . Kla thấy Techno thật đáng thương . Trò trẻ con xíu xiu này của Type mà cũng lừa được Techno đến vội vã không yên , Kla khẽ lắc đầu , thầm nhủ “ anh quả thật là đáng thương , và …..cũng rất đáng yêu nữa , P’No “
Techno thấy Kla lắc đầu , liền nói :
Trời ạ! . P’no ơi là P’no… anh có cần… phải ngây thơ đến vậy không?
Là bánh xe đang lăn… hay trái tim Kla đang chuyển động?
Thật sự… lúc nào cũng chỉ muốn ôm lấy chú thỏ nhỏ ở bên cạnh, khảm sâu vào tận đáy tim….
P’no… anh đã là của em , và sẽ mãi là như thế!
_________________
Trong phòng…
Phải nói rằng rượu của quý công tử Kla đúng là tốt thật , đúng là nhà giàu có khác!
Lại còn đặc biệt tốt đến mức khi Can tỉnh dậy đã là tối mịt , hoàng hôn trên biển đã tắt, thay vào đó là ánh trăng dập dềnh theo từng đợt sóng, đem chút ánh sáng ấm áp của mình, len vào trong phòng…
Can lờ mờ tỉnh…
Cảm giác đầu tiên là trước mắt tối sầm…
Chẳng thấy cái mẹ gì hết! . Can quờ quạng lung tung để tìm cái đèn bàn theo phản xạ như ở nhà…, mãi không thấy, lẩm bẩm:
Một chút cử động muốn ngồi dậy của Can khiến toàn bộ cơn đau từ dưới cúc huyệt xông thẳng lên trên đại não . Mắt Can lập tức sáng rực như đèn pha ô tô .
Chút ánh trăng đẹp đẽ soi vào phòng đủ để Can giờ đây có thể thấy cả một bầu trời sao !
Cố gắng lắc đầu thật mạnh , vẩy tới rụng cái cổ . Muốn tập trung toàn bộ các con nơ rôn thần kinh não đang bay toán loạn trong không khí . Cuộc đời Can chưa bao giờ cậu cần phải tập trung tới mức độ như thế này ngoài lần thi vào đại học!
Nhưng sao vẫn chưa thông minh ra? !
Giờ đây tất cả mọi thứ đều không tồn tại, chỉ có duy nhất:
Kẻ bên cạnh, do lao động quá sức từ trưa xuyên tới chiều , hiện đang cố gắng dùng sức mở đôi mắt vốn đã chẳng lấy gì làm to ra:
Tiếng nói? Can bây giờ mới bàng hoàng phát hiện ra bên cạnh mình có người ? ? ?
Ánh trăng lờ mờ và cơn đau làm Can thực sự chưa thể nhận ra bên cạnh mình là Tin !
Những hình ảnh của Kla lập tức xuất hiện , Can kéo Kla vào bồn tắm…. Túm lấy cậu ta…. Định hôn… Can nuốt một ngụm nước bọt :
Can còn nhớ … Kla chạy tới đâu, cậu đuổi tới đó ….
Nghĩ xong các tình tiết , thì Can cũng đã bưng mặt khóc hu hu :
Đèn được bật sáng . Can chưa kịp ngẩng cái mặt bi ai thê thảm của mình lên . Đã thấy có một kẻ nhào tới giữ chặt hai tay lên quá đầu , đè bẹp lại xuống giường :
Can như không thể tin vào mắt mình nữa,… sau hẳn một phút nhìn chằm chằm và tự tả:
Can vội giãy hai tay ra khỏi tay Tin, ôm chầm lấy , nức nở lên :
Hành động bật dậy của Can khiến cái mông lại một lần nữa phải ai oán .
Tin thực sự bị những hành động liên tiếp này của Can làm cho rối trí. Nhưng dẫu sao thì cậu cũng mới trải qua một buổi chiều tân hôn quá sung mãn đi . Cũng không thể không quan tâm chút nào tới cái mông tròn trịa đáng yêu đó được . Dẫu sao, e hèm, dẫu sao thì sau này, cậu cũng còn muốn dùng nhiều nhiều lần nữa .
Tin lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh, đưa tay lên má Can , nhẹ nhàng vuốt:
Nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của Can , Tin dường như cạn kiệt ngôn ngữ:
Tin với tay lên ngăn kéo tủ , cậu thật sự cũng chỉ là thử thôi, không hi vọng gì tên Kla sẽ chuẩn bị cả thuốc thương … nhưng …
Tin khẽ lắc đầu….
Tin nhìn kỹ lọ thuốc trị thương ,loại này, thực sự Tin cũng đã tìm hiểu qua. Rất hiệu quả, rất đặc biệt , không phải cứ có tiền là có thể mua:
Khi Tin luồn những ngón tay mang theo thuốc vào hậu huyệt của Can . Thật sự, cảm giác ấm áp bên trong đó, khiến thằng nhỏ của Tin lại khẽ ngóc đầu. Nếu không phải chỗ ấy đã sưng tấy đến đỏ mọng , Tin chắc chắn sẽ lập tức ăn thêm một lần nữa…
----------------
Đám người làm chờ tới nỗi đứng ở bờ biển gãy hết cả chân .
Người kéo violong thực sự không chịu nổi mà ngáp một phát rõ dài .
Tới tận lúc ấy mới thấy bóng dáng một người dìu một người từ từ tiến lại chiếc xe lạ ở xa xa đó ,
Thật sự, chuyện nhà giàu có vác tới đây một lúc mấy chiếc xe xịn sò cũng là chuyện thường, nên khi Ông quản gia thấy thì cũng chẳng mấy để ý, nhưng hình như cậu chủ có ý muốn đi thì phải … ông lập tức nhanh nhẹn chạy lại :
Nhớ lại lúc vừa nãy mới dang tay vụt cho cậu Kla ba phát mà ông vẫn còn rùng mình, không dám tự tiện . Liền lui lại , lấy máy gọi cho Kla :
Nhận được chỉ thị của Kla , Ông quản gia mới tiến tới :
Tin ngẩng mặt lên , nhìn sơ người trước mắt liền đoán ra đây chính là quản lý, nên cũng đáp lại :
Can đang đi còn líu qíu , nghe thấy dùng bữa cái bụng đã ọc ọc :
Nói rồi, Tin mở cửa , đẩy Can vào ghế phụ, còn mình lập tức lái xe đi .
Ông quản gia bị vẻ mặt lạnh băng của Tin dọa chết đứng . Khi bóng xe vừa khuất, ông mới dám tự lẩm bẩm :
-------------------
Có một số người, sinh ra đã có khuôn mặt lạnh.
Có một số người, sinh ra đã có khuôn mặt khó ưa .
Dù là tốt tính đến bao nhiêu, có cố gắng cười nhiều đến thế nào , thì khi soi gương vẫnlà muốn tự vả mình.
Thật sự tạo hóa rất trớ trêu.
Luôn cứ nghĩ rằng trời không cho ai hết điều gì , cũng không lấy của ai hết điều gì . Nhưng sự thật thì dường như không phải lắm .
Có những kẻ đã đẹp trai , đã giỏi lại còn giàu
Có những kẻ đã không đẹp, ngốc nghếch , lại cònnghèo .
Nhưng , kẻ ngốcvì ngốc màthật dễ chịu, chẳng cần biết mình xấu tới bao nhiêu , nghèo tới bao nhiêu. Trong đầu luôn là sự vui vẻ đi!
Y như Can lúc này .
--- ---------
Trên xe, vì đau mà Can thực sự ngồi không nổi, cứ vặn vẹo nhăn nhó y như một quả dưa vàng vừa bị ong chích.
Tin thực sự, là thương cái kẻ ngốc này, dẫu sao… đây cũng là đầu tiên của Can… trên miệng, không tự chủ mà nở một nụ cười …
Thực sự. Tin cũng muốn dịu dàng lắm,
Cũng muốn nở một nụ cười tươi mà vò lấy tóc Can rồi ủ vào lòng … Nhưng…. Giờ đây… trên miệng cậu treo lại một nụ cười dở dang …
Thật quá nó con mẹ vĩ đại khi cậu ta có thể lọt vào tận cổng trường đại học !
Chắc chắn, chắc chắn , chắc chắn, ông thầy nào đó đã chấm điểm nhầm!!!!!!!!!!!!
-------------
Trước cửa nhà Can .
Khi Tin dìu Can bước vào nhà.
Mẹ Can lập tức chạy ra:
Còn chưa nói hết câu, Lemon đã từ đâu nhảy ra , chêm vào :
Mẹ Can thấy sắc mặt nhăn nhó của Can, lại đi không vững , liền cùng với Tin đỡ Can vào nhà. Muốn đặt Can xuống ghế
Nhìn thấy cái mặt ghế gỗ cứng ngắc , Can lắc đầu nguầy nguậy :
Trước sự ngạc nhiên tột độ của mẹ Can , Thì Lemon lại đứng như tượng đá, trong đầu cô bé nổ liên tiếp 100 cái pháo bông: làm- làm- làm – làm ! ha ha ha ha !!!!!!!!!!!!!!
Trời ơi!!!!!! . mông anh trai tôi nở hoa thật rồi sao ???? trời ơi!! Lại đi cùng P’Tin. Mẹ kiếp ! máu mũi , máu mũi .
Lemon vội vàng quệt qua mũi để đảm bảo chắc chắn không có một hạt máu mũi nào còn vương lại , chạy vào giải nguy”
Mẹ Can dường như đã hiểu, bèn trách yêu :
Sau khi đã đỡ Can lên phòng , đút cháo cho cậu ăn và nghe một list những bài ca của ong bò vẽ . Tin vác cái đầu đã muốn ung . Bước xuống phòng .
Mẹ Can đã đón sẵn , kéo ghế ra hiệu cho Tin ngồi xuống :
Tin hơi bất ngờ, nhưng dĩ nhiên, đó là một sự bất ngờ vui vẻ”
Tin bước ra ngoài xe., bầu trời bỗng kéo mây đen… như cơn bão trong lòng Tin… chuẩn bị kéo tới….
---------------------//------------
Hết chap 21
Giới thiệu cháp 22 : TINCAN – ĐẠI THIẾU GIA BẠI TRẬN
Hiện chưa có bình luận nào