Chương 17: Ngoại truyện cặp phụ.
Một năm sau.
Trí Lâm lắc chùm chìa khóa trên tay.
Ba mẹ Thái Hùng cũng chiều anh ta quá rồi, còn mua hẳn cho một căn nhà gần trường, phải nói trắng rằng đất Sài Gòn tấc đất tấc vàng, để có được căn nhà một trệt một lầu lại có hẳn sân vườn rộng rãi như vậy, quả thực không phải chuyện con nhà tầm trung như Trí Lâm cậu có thể đòi hỏi được.
Từ cái ngày ở bãi biển trở về, tình cảm cậu dành cho kẻ hơn mình vài tuổi này thực sự đã rõ ràng hơn.
Ừ. Là người yêu.
Tuy rằng vốn dĩ Trí Lâm không có cảm xúc gì với người cùng giới, thế nhưng Thái Hùng thì khác, người đã dám lấy mạng ra để đổi lấy tình cảm của cậu. Vậy nên rung động từ tận tim là có thật.
Từ đó cậu mới có thể từ từ mà tiếp thu được rằng, hóa ra giới tính cũng chỉ là hai từ dùng để phân biệt mà thôi.
Trí Lâm không phải người tham lam quá độ, hơn hết cậu hiểu được rằng “chỗ ấy” của đàn ông vốn không quá thích hợp để làm cái chuyện kia thường xuyên, thế nên đối với cậu, ở bên nhau vui vẻ là được.
Hôm nay giảng viên lại bất chợt cho nghỉ sớm, cậu cũng muốn cho Thái Hùng chút bất ngờ nên mới tới đây, tiện đường còn mua một ít trái cây mà anh ta thích nữa.
Trí Lâm mở cửa, dạo qua một phòng khách lớn rồi quen thuộc mà tiến về phía phòng ngủ.
Bước chân sững lại ngay tại cửa phòng:
- Thái Hùng? Anh... Làm gì?
Thái Hùng chết trân nhìn người trước mặt, lắp bắp không nói thành lời :
- Trí Lâm… Anh... Anh…
Trí Lâm đương nhiên không phải dạng người dịu dàng, lại càng không thể nào dịu dàng nổi khi nhìn một Thái Hùng quần áo ngổn ngang, dưới thân trần trụi, trên tay còn cầm một cây gậy mát xa nhỏ chần chừ.
Nhắm mắt cũng biết Thái Hùng định làm gì với nó!
Trí Lâm quay bước, đóng sầm cửa.
Rầm!
Thái Hùng không còn để ý đến việc trên người chỉ có một chiếc áo sơ mi khoác hờ, liền vội vàng chạy theo,
- Trí Lâm! Nghe anh nói đã, Trí Lâm!
Trí Lâm một lát đã cảm nhận được bàn tay bị Thái Hùng kéo lại.
Cậu hít một hơi dài, trong đầu không thể tưởng tượng nổi Thái Hùng sau lưng cậu lại làm những việc như thế.
Bàn tay khẽ siết, muốn giật ra, lại bị Thái Hùng ôm lấy từ phía sau.
- Đừng vậy mà,
Trí Lâm một lúc mới thở hắt ra.
Thái Hùng này đã không còn là Thái Hùng tay đấm chân đá của trước đây nữa, gục đầu vùi lên mái tóc rối sau gáy của cậu:
- Trí Lâm. Nghe anh nói.
Nếu là trước đây, bất cứ thằng con trai nào dám ôm cậu kiểu này, ít cũng tím mặt sưng môi, thế nhưng giờ đây Trí Lâm lại chỉ có thể bật ra một câu:
- Tại sao?
- Vì em.
Trí Lâm không thể tin nổi, quay người lại, thấy đôi chân trần trụi sau lớp sơ mi, liền kéo anh trở lại phòng, như dằn xuống mà hỏi lại một lần nữa:
- Vì sao?
Thái Hùng cũng hít lấy một hơi dài, cố kiềm chất giọng khản đặc của mình, khó khăn mở lời:
- Anh biết, em có thể coi thường anh. Nhưng mà… Anh khác em. Anh là gay. Sinh ra đã là gay, còn em vốn là trai thẳng. Thế nên.. cảm xúc của anh và em có thể là khác nhau, em ít khi đề cập tới chuyện kia,
Anh sợ, sợ là… Em cảm thấy làm với đàn ông không thích, hơn một tháng rồi, chúng ta không làm tới cùng, anh nghĩ nếu như anh rèn luyện chỗ ấy tốt hơn, có thể em sẽ thích hơn.
Lời nói có chút rắn rỏi, lại có chút bi thương.
Trí Lâm khẽ nhắm chặt mắt.
Vốn dĩ là khác nhau ư? Điên rồ!
Trí Lâm bổ nhào lên người Thái Hùng, không cho một lời phân trần liền như ngoạm lấy cánh môi kia, cắn xuống, hôn xuống.
Một tay vứt bỏ chiếc sơ mi treo hờ trên bờ vai trần, một bên ném chiếc gậy mát xa bay đập lên vách kính.
Một thân da ngăm, hai bàn tay siết chắc lấy cánh mông kia mở bật ra hai bên, một động tác này khiến Thái Hùng cũng phải hốt hoảng:
- Lâm, em.. làm gì?
Trí Lâm nghiến răng:
- Trả lời cho anh.
Bốn chữ không thừa không thiếu.
Mà trả lời cái gì kia chứ?
Thái Hùng chỉ kịp nhìn xuống dưới có một thoáng, đã thấy côn thịt kia bật ra khỏi khóa quần bò,
Trí Lâm thậm chí còn không thèm cởi hết, cứ như thế căng hết cỡ đôi chân dài kia ra, đâm sâu vào trong.
Hưm….
Thái Hùng cảm giác mình cũng sắp tê liệt rồi, côn thịt nóng bỏng ấy phút chốc lấp đầy đi nơi trống rỗng thèm thuồng điên dại kia.
Cậu nhỏ của Trí Lâm được vách tràng bao bọc, cũng muốn căng ra, rỉ mọng nước, mềm quá, ấm quá, không khô khốc một chút nào ..
A… Ưm..
Trí Lâm ép người trên sofa, nửa quỳ thúc tới, cắn vành tai Thái Hùng:
- Anh tự mình mở rộng sao?
Thái Hùng cong cẳng chân, quàng lên eo Trí Lâm:
- Anh sợ em không thích.
- Đồ điên!
Trí Lâm chửi một câu, lại mạnh bạo thúc vào, Thái Hùng theo những cú thúc đẩy cả người muốn nảy lên trước lại bị gắt gao giữ lại.
Trí Lâm cậu sợ hỏng mất, cố gắng nhịn lại, cuối cùng thành ra cái gì?,
Yêu, nhưng lại không dám nói ra, chỉ là vì sợ người chê trách,
Thái Hùng thèm thuồng khuôn ngực kia, đưa môi lưỡi nên mút lấy, Trí Lâm cong người đẩy sâu thêm một lực.
Hựm..
Đến khi cả người Thái Hùng bị buộc cúi đầu chống tay lên sofa, phía sau mở ra, nơi trước mặt Trí Lâm đều đã một màu hồng sậm, nước dịch chảy một dòng nhỏ nhớp nháp dính lên đùi,
Trí Lâm mải mê nhìn cảnh này, lại cứ thế mà rút ra không động, tay chạm lên hai hòn ngọc của Thái Hùng, vuốt một đường, khiến cho hậu huyệt kia vội vã co rúm lại.
Thái Hùng xẩu hổ đến mức khó nhịn:
- Lâm... Cho vào đi.
Trí Lâm không nghe, chỉ cọ mãi đầu khấc ở bên ngoài, hai tay nghịch ngợm ve vuốt mãi côn thịt cùng hai túi da kia, khiến cho Thái Hùng thật sự ngứa ngáy.
Anh vừa muốn tự mình lui người, nuốt tới, Trí Lâm lại rút hẳn ra ngoài.
Sau đó không hề báo trước, đẩy hông.
Phốc…
Lút cán rồi, Thái Hùng kêu bật lên một tiếng đau đớn lẫn tê dại..
A….
Sau đó, cả gian phòng chỉ còn lại tiếng kêu rên nho nhỏ, mãi cho tới sẩm tối, khi cả hai dường như đã quá sức, mới nửa đi nửa ngã vào bồn tắm lớn, tựa lên nhau chút lực còn sót lại mà ôm ấp.
------
Gặp nhau, chính là trong một lần đánh nhau tới tơi tả.
Ấn tượng xấu tới không còn gì để mất.
Ở bên nhau giờ đây, cũng đâu còn gì để mất nữa đâu?
Bao nhiêu lời tục, bao nhiêu dâm đãng đều rõ ràng.
Khó trách được.
------
Thái Hùng mới bước chân vào trường đại học, đã đánh nhau gây sự loạn khắp nơi, thế nên giờ dẫu cho bị Trí Lâm kiềm chế, cũng đã giảm lại đôi ba trận,
Thế nhưng nói là cắt hẳn thì không có.
Anh vẫn thích như thế, lâu lâu đi gây sự với mấy em tân sinh viên.
Nào đâu trong một lần như vậy lại có một em thật dễ thương bám lấy không rời.
- Anh Hùng, cảm ơn anh!
- Anh Hùng, uống nước không?
- Oa! Anh ngầu thật đấy!
Cậu bé có cái tên đẹp- Vĩnh Trúc, người cũng đẹp như vậy, sau khi vô tình được Thái Hùng cứu khỏi mấy tên trường khác, thì cứ bám theo anh.
Thái Hùng vốn không phải người khó gần, đương nhiên cười vài ba tiếng mà nhận làm em út.
Kể ra lúc đi đánh đấm hoặc chơi game, có cậu trai nhỏ này mua nước mua đồ cho cũng vui vẻ lắm.
Còn đang cùng đám bạn hớn hở đi ra, đã gặp một Trí Lâm nhíu mày đứng chờ sẵn ở cổng trường.
- Trí Lâm?
Bình thường trong trường Trí Lâm không đến tìm Thái Hùng bao giờ, bởi vì lo đủ thứ điều tiếng văng ra từ những kẻ ghen ghét, thế nên thực sự là Thái Hùng phải giật mình:
- Sao thế?
Vẫn là im lặng.
Trí Lâm lừ mắt nhìn sang cậu nhóc bên cạnh Thái Hùng.
Vĩnh Trúc bị cái nhìn này hướng tới, cảm giác như vừa mất một miếng thịt, liền vội vàng rụt lại, bám chặt lên người Thái Hùng.
Ánh mắt Trí Lâm càng thêm giận dữ, đưa tay tới kéo Thái Hùng sang một bên
Bụp!
Một phát lên gối.
Thái Hùng còn chưa kịp phản xạ gì liền đã bị ăn thụi. Đau đến kêu lên :
- A?! Em làm gì vậy?!
- Đi về!
Một tiếng nói, một cái kéo tay, Thái Hùng cũng tính là cao lớn giờ đây ôm bụng lếch thếch đi theo Trí Lâm, phong độ giảm không phanh.
Vĩnh Trúc lại được phen hoảng hồn, tròn xoe mắt.
Một kẻ trong nhóm vỗ vỗ vai, ra chiều an ủi :
- Không sao, chuyện thường ngày ấy mà!
Đương nhiên là thường ngày.
Thái Hùng không những bị ăn một đấm vào bụng, mà còn không hiểu vì cái gì hôm sau ôm mông nghỉ học.
Thái Hùng nằm sấp nằm ngửa đều không được, oán thán kêu trời!
Không những phía sau bị chọc cho tới nở thành hướng dương, phía trên còn bị ép bắn tới năm lần một đêm. Quỷ chứ không phải người mà chịu được.
Anh ngước mắt, ai oán:
- Sao em lại vô lý như vậy?
Trí Lâm mặt tỉnh bơ, lừ lại một cái.
Đại ca rởm nào đó liền rụt đầu. Không dám nữa rồi, không dám nữa rồi!
Cho đến bây giờ, anh vẫn chắc chắn một điều,
Đời này nhìn trúng em ấy! Đời này chính là xui xẻo!
Cũng từ ấy, em Vĩnh Trúc đổi đối tượng sang Trí Lâm.
Và đương nhiên kết quả vẫn chỉ có một.
Người bị đau mông không ai khác, vẫn cứ là Thái Hùng!
-------------Hoàn ngoại truyện-----------
Hiện chưa có bình luận nào