Chương 13: Những tháng năm không có mùa.
Tiếng xô đẩy cánh cửa,
Tiếng vụn vỡ và những cái bạt tai vang lên.
Lọ thuốc tím đổ tràn trên nền đất.
Là chính bố mẹ Hải Đông lo lắng cậu phát sốt lại ở một mình nên nghỉ ngang buổi làm mà trở về.
Thật không ngờ lại là tình cảnh như thế này!
Không có sự thương lượng, không có sự giải thích hay trì hoãn gì ở đây, chỉ là những phát tát quật mạnh.
- Bốp!
Trên nền má vương những mụn thủy đậu, lại vỡ bung theo năm ngón in hằn.
Hải Đông không kịp tránh, cũng không thể tránh.
Ông Lãm làm sao còn giữ nổi bình tĩnh, quát lên thành tiếng:
- Đồ bê đê bệnh hoạn! Thứ không ra trai không ra gái!
Hữu Mỹ vốn bị đẩy sang một bên, vội vã lao người bắt lấy cánh tay ông Lãm còn đang muốn đánh xuống:
- Cậu ấy đang sốt! Chú đánh cháu đi, đừng đánh cậu ấy!
Ông Lãm nghiến chặt răng, trong những tiếng ai oán của bà Oanh, là những cú đạp tới không thương tiếc.
- Tất cả là tại mày, thứ bẩn thỉu như mày bám lấy nó nên nó mới ra như thế! Tốt đẹp quá nhỉ? Hai thằng con trai! Chúng mày còn nhớ chúng mày đều là con trai không? Thứ thối nát cặn bã này! Tao cho chúng mày ăn học để chúng mày làm ra những chuyện như thế sao?
Cả người Hữu Mỹ bị túm dội xuống sàn, Hải Đông lại lao từ trên giường xuống, che đi, kiên quyết:
- Bố muốn đánh thì đánh chết con đi! Là con thích cậu ấy trước! Là con trai bố đây này!
Ông Lãm trừng mắt, giữa tấm lưng nhỏ bé che người kia, quăng một chiếc bình thủy tinh vừa quơ được :
- Bịch!
Bình thủy tinh đập vào sườn, văng xuống nền đất vỡ tan tành, Hải Đông đau đến nỗi bật lên một tiếng kêu, Hữu Mỹ lập tức đảo người lại,
Tất cả những hành động đó thu vào mắt ông Lãm đốt lên sự nóng giận điên người, liên tục là những cú đạp cú đấm mặc sức vung xuống.
- Tao đánh chết mày! Tao thà là đánh chết mày cũng không cho mày thành thằng bê đê!
Tiếng van xin, tiếng giải thích,.
Tiếng mắng chửi không ngớt của bố, tiếng khóc nức nở của mẹ.
Từ ngày đó,
Năm tháng không còn mùa nữa.
Bởi chăng,
Xuân hạ hay thu đông.
Không còn có nụ cười của người kề bên. Chính, là như một.
------------
Cửa phòng bị khóa trái.
Hải Đông co ro lặng thinh nghe tim mình từng nhịp vỡ nát.
Dưới kia,
Hữu Mỹ đã chờ ở cổng suốt một đêm, tiếng gọi lớn tối qua làm sao cậu không nghe thấy?
Nhưng, đập đến nát tay rồi, rách một đường tơ máu nhỏ, vẫn không thể lay động được ổ khóa lạnh ngắt vô tình.
Một bên má vẫn sưng thẫm,
Lại là do khi nãy cậu cương quyết nói rằng tình yêu của mình là đúng!
Hai phát tát bật máu khóe môi vung lên từ trên tay của người mà mình hằng tôn kính, người mà mình hàng ngày vẫn gọi là cha.
Đúng hay sai.
Sai hay đúng đây?
Cả người dầm sương trong đêm lạnh dưới kia, van xin mẹ cậu cho vào gặp.
Cũng là sai?
Hay là bản thân cậu chết lặng một góc này, thổn thức, cũng là sai?
Thì ra, lại nặng nề đến như thế này sao?
Thì ra, cứ con trai và con trai, chính là sai lầm!
Từng lời chửi rủa, nhục mạ, từng sự sỉ nhục dày vò chính người thân ruột thịt của mình đem tới.
Đau, đau đến không thể thở được.
Tại sao chứ? Lại là sai? Ai giải thích hộ cậu có được không? Cậu chỉ là yêu thôi, chỉ là thích thôi. Tại sao lại sai?
Không có đáp án đâu.
Bởi lẽ, sai chính là sai thôi.
Lặng lẽ gạt đi giọt nước mắt.
Hải Đông cắn chặt môi.
-------
Chạm mười tám tuổi, suy nghĩ mãi cũng chỉ là một cậu bé mười tám tuổi. Chưa từng trải qua cái gì gọi là nhân sinh một kiếp người.
Chỉ là yêu thôi, say đắm và cuồng nhiệt dành hết tất cả tâm tư cho người mà mình yêu. Đến mức mặt trời cũng có thể ra được hình vuông hình tam giác, yêu mà, ai nói rằng đúng hay sai cho được.
Nhưng mà, cũng chẳng thể nào vượt qua được hai từ định kiến này. Hơn nữa đó còn là cha, còn là mẹ, là thân sinh ruột thịt của cậu.
“Mày chọn đi, nếu mày không đi du học, tao sẽ khiến cho thằng đó phải nghỉ học. Chúng mày tốt nhất đời này đừng có gặp lại nhau”
Lời nói buông ra rồi, khóc thì có ích gì? Một ngày hay một tuần cũng có khác gì nhau? Là đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, là đôi tay run rẩy vì xanh xao, cậu cũng chỉ có thể gật đầu
“Được. Con đi. Con sẽ đi.
Xin bố mẹ đừng khó dễ cậu ấy.
Cậu ấy không làm gì sai cả. Tất cả là tại con, con là thằng bệnh hoạn, là thứ cặn bã không ra gì. Là con đã dụ cậu ấy ôm con hôn con. Con sai rồi.
Bố , con xin bố, xin bố một bí thư huyện ủy. Xin bố đồng ý. Nếu con rời đi, cậu ấy sẽ không phải nghỉ học, cậu ấy vẫn sẽ là lớp trưởng.
Được chứ?”
--------
Sắp xếp cũng thật là nhanh. Hồ sơ làm cấp tốc nội chỉ trong vòng chưa tới nửa tháng đã ổn cả rồi. Lần đầu tiên trong đời cậu muốn tự chế nhạo mình vì bố cậu là một người có chức có quyền. Ví thử như chẳng thể nào đủ tiền cho cậu đi du học, ví thử như thủ tục có khó khăn một chút, biết đâu đấy… cậu sẽ còn có cơ hội nói ra một lời chia tay?
Sân bay Nội bài.
Hải Đông kéo chiếc vali chẳng mấy hành trang, nhìn người anh trai- người duy nhất tiễn mình rời khỏi.
Nước mắt cũng chẳng còn để mà khóc,
Tiếc nuối nhiều mấy cũng chỉ bằng thừa.
Nghẹn lại trong lòng hồi ức vỡ tan,
Về, thứ được gọi tên là mối tình đầu.
Ép sâu trong quyển nhật ký nhỏ đầy vết loang nước mắt kia.
< Anh, nhờ anh gửi lại cho cậu ấy quyển nhật ký này>
Người anh trai lặng lẽ gật đầu, xoa mái tóc nhỏ.
-----------
Chiếc máy bay cất cánh, vụt lên bầu trời kia. Hữu Mỹ. Tôi phải đi rồi. Từ nay, cách xa nửa vòng trái đất.
Nhung nhớ nào cho vừa?
Cánh bằng lăng xưa kia không còn nữa,
Chú cua nào rón rén ở trong hang?
Nắng hay mưa giờ cũng chỉ một màu,
Bẩn thỉu, bê đê, khinh khi, tởm lợm.
Ừ, thì thôi. Con đi là được.
Du học, xa nhà, giữ danh giữ tiếng.
Chỉ có điều dằn vặt mãi trong tim.
Hữu Mỹ.
Cậu, sẽ nhớ tôi chứ?
Vết thương trên má lưng đã lành rồi, từng đường sẹo nhỏ cũng đã mờ rồi.
Cậu nhất định phải sống tốt, sống tốt.
Nhé?
-------------
Một nửa trời này, người đi rồi.
Trong ngăn cặp táp từ đó có thêm một quyển sổ nhật ký bìa da, cũng lại thiếu đi mất nụ cười trên môi người lớp trưởng.
Một cái gặp mặt cũng không có, dẫu là đã kiên nhẫn chờ đợi hàng ngày nơi vách cổng, đến ngày cậu đi vẫn chưa có một lời chào.
Hải Đông, vết thương trên lưng cậu, vì che cho tôi mà có.
Đã, khỏi chưa?
Vờn chân dẫm lên từng luống cỏ nhỏ thấm đẫm sương mai,
Trên bãi ngô này, gió cứ thổi, thổi vào tận trong lòng trống rỗng.
Đây, từng bắp ngô mơn mởn vàng ươm đẫy bàn tay. Cũng làm gì còn ai chen lưng cậu bẻ, cũng làm gì còn cái bĩu môi đỏ chót thơm tho ấy nữa.
Hải Đông, tôi thực sự rất nhớ, rất nhớ cậu.
Mối tình đầu cứ thế là tan thôi.
Chua với chát cũng chỉ mình đôi lứa chịu.
Bệnh hoạn sao?
Hai thằng con trai?
Hữu Mỹ bật cười. Ừ. Quên mất đấy. Tôi lại nhận ra rằng, tôi yêu cậu đến mức, quên mất cả cậu chính là con trai. Như tôi.
=======
Xuân hạ tràn qua, thu đông tới,
Như nhau một sắc ảm đạm.
Đời người, có mùa khi trong tim muốn có.
Chẳng có mùa khi gió cuốn nhạt nhòa.
Lạnh bên kia, nắng nóng bên này,
Không cảm được, không thấy được.
Là bởi vì trong tim không cảm giác,
Hữu Mỹ lật giở từng trang nhật ký
Vừa cười, vừa khóc.
Hải Đông,
Tôi thực sự rất nhớ, rất nhớ cậu.
------------
Mối tình học trò thuở nào, bãi ngô một màu xanh xanh...
Tan đi hết.
=============
Hiện chưa có bình luận nào