Fanfic Love By Chance
Fict 29: TumTar – cùng trời cuối đất ( hoàn)

Fict 29: TumTar – cùng trời cuối đất ( hoàn)

 Fict này  thực sự đáng đồng tiền bát gạo,

 

Ngữ cảnh fict 29: Là sự tiếp nối của fict 2+ 6+ 19 và 20 Tumtar- cùng trời cuối đất .

Nên đọc lại  ( ít nhất) từ Fict số 20 để cảm và thấm  được rõ hơn diễn biến tâm lý của từng nhân vật trong fict này.

Vui lòng đọc chậm lại một chút .

***********************************************

 Các bạn đã bao giờ tự hỏi: tại sao trên đời lại có nhiều loại hoa đến như vậy?

Và trong số muôn sắc hoa rực rỡ ấy, các bạn trót đem lòng yêu thương loài hoa nào ?

Yêu một loài  hoa, cũng giống như tự yêu chính tính cách của mình vậy. Cái lý do khiến bạn coi trọng loài hoa ấy, cũng chính là lý do khiến bạn một đời hướng đến và khao khát được trở thành.

Đối với riêng tôi, tôi yêu loài cúc trắng .

Bạn bè vẫn hay bụm miệng cười tôi.

Những người muốn tặng hoa cho tôi lại tưởng tôi nói đùa .

Tôi mỉm cười .

Thường là những thứ khác người một chút, lại hay đem đến bao nhiêu sự hiếu kỳ khó hiểu.

Một người con trai, yêu một người con trai, cũng như vậy .

Mọi người cứ luôn nhìn vào số đông và cho rằng như thế mới là đúng .

Như việc ,

Đa phần con gái thì phải thích hoa hồng ,

Cũng giống như con trai thì dĩ nhiên là phải yêu con gái vậy .

Mọi người quên mất rằng ,

Hoa hồng có đẹp nhưng không nhất định phải là đẹp nhất trong mắt tất cả mọi người,

Cũng giống như một người con trai, không nhất định cứ phải là yêu một người con gái .

 

Tự nhiên hay không tự nhiên?

Đúng hay không đúng ?

Mọi thứ đều phụ thuộc vào cách cảm nhận của riêng từng người .

Một việc cùng xảy ra, người này cho là đúng  , kẻ khác lại nhất định cho là sai .

Hãy kiên định với lý trí của mình,

Yêu một người cùng giới :sai hay đúng, đúng hay sai. Nhắm mắt lại và hỏi trái tim mình, là đủ .

 

Bạn hỏi vì sao ư?

Tôi lại đem lòng yêu một loài hoa mang tên Cúc trắng ?

Kiên định và mạnh mẽ ,

Lạc quan và trường tồn .

Đối với tôi, một người chỉ thực sự hết tất cả , chính là khi người ấy mất đi ý chí của chính mình.

Liệu Tar có thể vượt qua được cú sock lớn sau khi bị Keo bắt, 

Liệu Tum có thể   giúp Tar lấy lại được đi ý chí đã mất hay không?

 

********************************************************

Cõi lòng Tar

P’Tum…. Mẹ….

Em thực sự muốn buông xuôi hết tất cả!

Cuộc sống này, khắc nghiệt quá…. khắc nghiệt với những mỏng manh của tình yêu đồng giới quá…

Tất cả những nỗi đau, những sự sỉ nhục và giằng xé trong nội tâm này… phải chăng, phải chăng chỉ bởi vì Tar lớn lên đã là một kẻ đáng ghê tởm? Một kẻ mang trong mình trái tim trao cho một người – cũng là con trai- như mình?

Có thực sự là như vậy ?

Buông xuôi thôi…từ  bỏ thôi…Mệt mỏi quá rồi…. Những nỗi sợ kinh hoàng của năm ấy chưa nguôi hết… lại chất chồng thêm nỗi đau bị ép buộc thân xác một lần thứ hai…

Bao nhiêu ngọt ngào tan vỡ hết…

Tất cả … chỉ là giả tạo!

Ngoài những giọt nước mắt này… thì còn gì trên đời là sự thật nữa đây?

Không , không…. Không…..

P’Tum… nếu vì yêu em mà anh cũng trở thành một kẻ quay lưng lại với thế giới… Em thật lòng không mong muốn anh sẽ giống  như em…

Con đường này sao?

Con đường này không trải đầy thảm hoa dìu dặt… con đường này toàn nước mắt của đau thương ….

P’Tum… anh hãy quay đầu lại đi, quay đầu đến với con đường đẹp đẽ khác.. con đường của những người….. bình thường……cũng là …. Quay đầu lại với em…

……

Tar……. Thật đáng ghê tởm! Thật đáng  ghê tởm!

Từng chút trên người mày, mỗi tấc da trên người mày đều đã bị kẻ khác chiếm đoạt qua….

Trái tim ….nguội lạnh….

Thân xác…. Dơ bẩn , nhơ nhớp quá !

Tar chìm người trong bồn tắm .

Cơ thể đã trở lên tái nhợt vì ngâm nước quá lâu…

Nhưng …..Tar  cứ muốn ngâm mình như thế, như thế…

Cậu sợ khi chính bản thân mình nhấc ra khỏi dòng nước kia… lập tức sẽ cảm thấy thật nhơ nhớp và kinh tởm!

Tar khẽ nhắm mắt lại…một giọt nước mắt, theo khóe mi… trào ra….

 

___________

Đã một tuần kể từ khi sự việc xảy ra.,

Bà nội Tum – Bà Bay sau khi biết được chuyện , đã ngay lập tức tới bệnh viện thăm Tum và Tar .

Dưới hành lang ,

Ngoại trừ lần đầu tiên cách đây gần 20 năm trong ngày bố mất  ,  chú Pit  đến hôm nay mới lại thấy được những giọt nước mắt của bà Bay.

Gần 20 năm một người đàn bà không khóc !

Một người phụ nữ phải mạnh mẽ tới như thế nào, sắt thép tới như thế nào, khôn khéo tới như thế nào , để có thể  một mình chèo lái cả gia tộc . Một mình đứng trước mũi tàu, chịu bao nhiêu sóng gió, có thể khóc được hay không, cũng chỉ có một mình bà mới hiểu.

 

Một người đàn bà khôn ngoan, là người đàn bà chỉ khóc trước mặt kẻ thương mình.

Một đối thủ khôn ngoan, là một đối thủ không bao giờ khóc trước mặt kẻ thù.

Một giọt nước mắt có thể làm nhũn được trái tim của kẻ si tình

Nhưng một giọt nước mắt nhỏ xuống sai thời điểm, chính là tự giết mình.

----------------------

Vài ngày  sau , với tư cách người đứng đầu gia tộc. Bà đã đích thân tìm tới  bố mẹ Keo.

Không ai rõ , bà đã nói gì, làm gì .

Keo bị tước đi toàn bộ quyền sở hữu chuỗi nhà hàng,

Cải tạo bắt buộc 3 năm.

 

Mọi người có thể nghĩ rằng, thật quá nhẹ đối với Keo .

Xin đừng quên, người giàu có lợi thế của người giàu. Người quyền thế có lợi thế của người quyền thế.

Đối với gia đình Keo mà nói, để chấp nhận cho con trai mình chịu mức phạt như vậy , đã là cả một điều không tưởng .

 

----------------

Trước cửa phòng tắm…

Cả tuần nay… đều thế….

Tum vẫn kiên nhẫn chờ đợi ở bên ngoài  cho đến khi Tar bước ra ,

Tum thật sự muốn tới gần , muốn ôm choàng lấy người Tar…

Nhưng Tar luôn tránh né…

Chỉ một chút động chạm của Tum, cũng khiến Tar co người lại….

Tum thật sự đau lòng….

Phải làm sao ? Tar?

Anh phải làm sao đây? .

Anh thật sự chỉ là một kẻ vô dụng,

Nhưng tình yêu anh dành cho em tuyệt đối không kém bất cứ ai trên đời này…

Thái độ lạnh nhạt của em, xa cách của em.. dường như đang giết chết anh từng ngày, từng ngày…

  • Két…

Cánh cửa phòng tắm vừa hé mở,  Tar bước ra ngoài …

Trốn tránh ánh mắt của Tum,…

  • Tar, …
  • ……

Không có tiếng đáp lại , Tar muốn xoay người, đảo bước về phía giường ….

Tum nhanh chóng nắm lấy tay Tar lại :

  • Tar….
  • Đừng chạm vào em!
  • Không… anh sẽ không buông tay, không bao giờ!

Tum ôm chặt lấy Tar từ đằng sau .

Tar vẫn là không nói gì, chỉ lẳng lặng, gỡ đôi tay cứng rắn của Tum ra khỏi người mình…

  • P’Tum…. Chúng ta.. chia tay đi .
  • Chia tay? .. Tar….

Tar bước tới phía tủ ở đầu giường, lấy ra một chiếc hộp – chính là chiếc hộp chứa đôi nhẫn ngày Tum ngỏ lời với Tar.

  • Trả lại cho anh… P’Tum
  • Không.. Tar..

Tum  mạnh mẽ lắc đầu, tiến đến, bàn tay ôm trọn lấy đôi tay của Tar, bao bọc lấy chiếc hộp :

  • Tar… không…  xin đừng rời khỏi anh….
  • P’Tum., con đường mà chúng ta đi, vốn dĩ  đã là không giống nhau. Hãy quên Tar đi….
  • Tar… không… không… Tar…

Tar không nói thêm bất cứ một lời nào…

Chiếc hộp lặng lẽ từ trên tay Tar.. buông thõng mà rơi xuống đất….

Nước mắt cũng không  còn để khóc….

Đã cạn khô rồi…

P’Tum… vĩnh viễn một đời này… Chúng ta chỉ nên, cũng chỉ có thể, đi hai con đường song song  … vĩnh viễn…

Tum  ôm Tar trong vòng tay, dù là xiết tới nghẹt thở.. .. dù là cứ đứng đó đến không biết thời gian…… nhưng lại vẫn  không thể cảm nhận được linh hồn và trái tim của Tar…

Đôi tay dần buông…

Hết thật rồi sao?

Hết thật sự rồi sao ?

  • Tar…. Anh không thể, có lại được em.. một lần nữa thật sao ?
  • …….

Chỉ có tiếng lá khô xào xạc , đập qua ô cửa kính, như thay cho câu trả lời đến trái tim đang vỡ thành từng mảnh nhỏ của cả hai….

  • P’Tum. Em sẽ quay trở lại Paris.
  • Tar?!.... Không……..

 

Thật buồn cười phải không?

Khi chúng ta cứ nghĩ rằng mình đang  sợ hãi một thứ gì đó sắp xảy ra thì đó mới chính là cảm giác kinh khủng nhất…

Nhưng thật ra , kinh khủng nhất lại chính là khi chúng ta không còn bất cứ thứ gì để sợ hãi nữa… Vì khi đó … cũng chính như Tar bây giờ…. không còn bất cứ một chút cảm xúc nào dù chỉ là một cái run nhẹ trong tâm trí…

 

Nhịp tim đập chỉ còn là những nhịp tim đập.

Tiếng nói ấy cũng chỉ là âm thanh của phản xạ,

Nụ cười ấy cũng chỉ là sự co giãn các thớ cơ,

Âm thanh bên tai chỉ còn lại tiếng lá khô xào xạc….

 

 

Mất nhau…. thật rồi sao…..

========

Mùi rượu nồng nặc…. bước chân chao đảo….

Tum thật sự muốn bản thân mình đừng bao giờ tỉnh lại….

Xiêu vẹo bước trên đường…

Gió mát quá…… là…

Gió sông sao?

Thật tốt….

Tum theo hướng gió… đi tới….

========

Hai hôm sau,

Tar ngoảnh lại nhìn căn nhà nơi chất chứa đầy yêu thương và nước mắt này…

Đôi mắt vô hồn đã cạn khô dòng chảy.

Không còn buồn, không còn vui.

Bình thản như một mặt hồ ngày tĩnh gió.

  • P’Tum… con đường của anh… mãi mãi… thiếu đi… dấu chân của em….
  • P’Tum… tạm biệt ….

 

Khi dì Thara và chú Pit đang giúp Tar mang hành lý ra xe,

Bỗng một chiếc xe gần như là lao tới ,  chặn trước cổng,  

Một người từ trên xe  nhảy xuống, vội vàng mà chạy tới chỗ chú Pit. Chú Pit nhanh chóng nhận ra người đó – trợ lý của bà Bay :

  • Ơ, P’ …anh …
  • Pit, có chuyện lớn rồi!
  • Chuyện lớn?

Thara vội đặt chiếc va li xuống, bước tới .

Nhìn thái độ và vẻ mặt của  người trợ lý, Pit và Thara đều cảm thấy vô cùng lo lắng:

  • Bên Mẹ có chuyện gì sao?
  • Không… không… không phải bà Bay. Mà là .. là Tum!
  • Tum sao ?

Tar ngẩng đầu lên ….

  • Tum… người ta tìm thấy một số đồ dùng của cậu Tum.. dạt vào bờ sông…
  • Bờ sông? Sao cơ? P’    anh nói sao cơ?

Chú Pit dường như không thể tin vào tai mình, liền nắm chắc lấy đôi vai người kia mà lay:

  • Anh vừa nói sao?
  • Ý của anh là sao?
  • Vậy Tum không có ở nhà sao ?
  • Tum… nó không có nhà!, nó.. không phải tới chỗ bạn nó sao ?
  • Người ta tìm thấy một vài đồ dùng của Tum , có một chiếc ví bên trong túi áo , dò theo số điện thoại bên chiếc card trong ví mà gọi thẳng tới công ty!
  • Là sao? .. không lẽ…

Cả ba người không hẹn mà nhìn về phía Tar…

Không lẽ… trời đất ơi… chuyện của Tar khiến Tum nghĩ quẩn sao ?

  • Không! Không thể nào!

Chú Pit và Thara lập tức leo lên xe, phóng đi…

***************

Tar vẫn đứng bất động… tiếng lá khô… vẫn xào xạc thổi bên tai…

P’Tum…

P’Tum….

Tar đưa tay lên ngực… Đau…. Đau… đau đến mức chân Tar không đứng vững nổi,… khụy xuống…

Một giọt nước mắt… nhỏ xuống dưới hiên nhà…

Đã tưởng là cạn kiệt ,

Đã tưởng là không bao giờ còn biết đau nữa…

Đã tưởng là đóng thành băng cứng…

Sao giờ đây…. lại  tan ra,…

  • P’Tum… không!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nếu trái tim em vẫn còn đập dù chỉ một nhịp này….

Xin hãy để nhịp đập đó… dành cho anh…

Nụ cười của anh…

Vòng tay của anh…

P’Tum,....Chờ em….

Tar đứng bật dậy, người phụ tá của bà Bay, lập tức tiến tới :

  • Để tôi đỡ cậu dậy!
  • Cho cháu tới đó… cho cháu tới đó …. Làm ơn…
  • Được , nào , lên xe đi .

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo