Abo Độc Chiếm
Chương 25: Gả

Chương 25: Gả

Dồn dập hết đợt sóng tình này lại đến cơn khoái cảm khác,

Triệu Nhã dù cố gượng ép cũng không chống đỡ nổi cơn mệt mỏi, ngủ lịm trong tay Phùng Sâm.

Từ nhỏ đến lớn, cậu đã nào trải qua những cảm xúc này kia chứ?

Cậu mới mười bảy tuổi kia mà?

Phùng Sâm lại quên rồi, chẳng nhớ đến tuổi tác hoặc thân thể còn non nớt của cậu, ăn đến nửa phần xương cũng không chừa lại.

Anh nghe từng hơi thở đều đều bình ổn, cảm nhận thứ không khí mùa hè nóng bức đã được làn hơi lạnh từ điều hòa phủ tới dễ chịu, Phùng Sâm mới rời khỏi giường.

------

Anh cầm lên chiếc điện thoại, đầu dây bên kia, Olive rất nhanh đã bắt máy.

“Olive, liên lạc với trường đại học X, Sắp xếp để tôi giảng bên đó”

Olive cản ngay:

“Giáo sư tại sao lại đi giảng vào thời điểm này?! Anh mới được gắn huy hiệu, đáng lý nên tập trung phát triển bên Viện Dược mới đúng?

Hơn nữa trường đại học X chỉ là một trường nhỏ, không mấy tiếng tăm, đi giảng có lợi gì cho anh?”

Phùng Sâm dứt khoát, dường như không để những lời khuyên kia nửa phần dao động”

“Cứ như vậy đi, còn nữa, hợp đồng hôm nay ổn cả chứ?!”

Olive không thôi khó hiểu:

“Giáo sư, anh hôm nay làm sao vậy? Những việc này..”

“Trả lời”

Olive nhịn xuống:

“Hợp đồng đã ổn, ngay sau khi Triệu Đằng ký xong, theo lời dặn của anh, điền thêm ba con số không vào mục bồi thường, nét mực là cùng một loại, được viết tương đương thời điểm. Chắc chắn sẽ không thể phân biệt”

“Làm tốt lắm”

Điện thoại vừa tắt, bước chân anh đã không chần chừ đảo lại về phía giường.

Nghiêng người nằm xuống cạnh Triệu Nhã, ngón tay anh lướt lên phía sau gáy còn hằn rõ dấu răng,

Thật sự chẳng thể ngờ được, hóa ra chỉ là nằm bên cạnh người mà mình yêu thương thôi, mà lại có thể tràn ngập những cảm xúc như thế này.

Tâm hồn của anh đã tưởng là khô khan rồi, đã tưởng là từ lớn đến bé không biết cười chẳng biết khóc.

Thế mà chỉ vì một Beta nhỏ nhoi như em, lại khiến anh trải qua từng hồi những cung bậc cảm xúc tột cùng của một đời người.

Ai oán, yêu thương, tiếc nuối, giận dữ.

Và nhất là, tình yêu.

Thế nhưng thật nực cười, khi bàng hoàng phát hiện ra thứ tình cảm này, anh lại sợ hãi mất em đến mức không thể chịu nổi.

Gia đình ư? Viện Dược ư? Hay là thứ huy hiệu người người mơ ước kia?

Trước mắt anh hiện tại, tất cả đều nhỏ bé và vô vị.

Chỉ có em, người nằm trong tay anh say ngủ bây giờ, mới là hiện hữu.

Triệu Nhã, anh sẽ biến em thành Omega.

Để nơi này chỉ có thể chứa đựng một mình anh, động tình với một mình anh.

Em giãy cũng sẽ không thoát, trốn chạy cũng sẽ không thoát.

Phùng Sâm lướt xuống khuôn bụng bằng phẳng, đầu ngón tay ấn khẽ,

Nơi này, cũng sẽ vì anh mà mang thai mầm dưỡng nhỏ của đôi ta.

Trách anh ư?

Được, em cứ trách.

Nhưng cũng nhớ, đừng có quên tự trách bản thân mình.

Ai bảo kiếp trước em đem sinh mạng mình ra đổi, cầu khát thứ tình yêu cuồng điên này của anh?

Đến kiếp này, đôi ta cùng phải trả.

-------

Minh Gia.

Dòng sông đỏ au ngày ấy, cuốn đi đâu chỉ một mình Phùng Sâm ?

Dáng người Omega thon mượt, đôi vành môi đỏ như một nét son. Trở về mười ba tuổi, Minh Điệp dựng thẳng sống lưng, giữa phòng khách mà dứt khoát:

- Con muốn gả đi.

- ??!!!!!

Cha mẹ cậu - Minh Tiêu và Lý Mỹ đều suýt nữa rớt hàm ra khỏi cằm, cả đứa em trai kém một tuổi ngồi bên cạnh cũng ngã ngửa ra đất:

- Anh… Anh vừa nói sẽ lấy chồng ư?

Minh Điệp nhìn sang nó, giọng nói còn đậm chất non nớt:

- Ừm.

Minh Điệp từ khi xác định là Omega đã xinh đẹp có tiếng, kẻ đạp đến bậc thềm Minh Gia một câu nói là xin mối làm ăn, câu thứ hai đã hỏi ý Minh Điệp có Alpha định sẵn hay chưa?

Làn da như tuyết, mái tóc nâu trầm mềm mượt dịu tay. Eo nhỏ thắt, hông vểnh cao.

Nếu là một Omega như thế, còn không cần phải cầu chắc chắn ba bốn năm đứa đều có thể sinh.

Vậy mà mới một năm, cậu từ chối mất mặt mấy mối ngon lành, vài Alpha luyến tiếc đến mức xin hẹn gặp riêng thể hiện rồi tâm tình thế nào cũng bị gạt ngang.

Cha mẹ cậu cũng đều chỉ cười trừ than thở, lấy lý do cậu còn nhỏ tuổi.

Thế nhưng đây là cái gì? Lại cương quyết đến như vậy!

Không khí ngưng lại, Lý Mỹ mãi một lúc mới lắp bắp:

- Con… Con… Khẳng định ?

- Vâng.

- Nhưng… Con mới mười ba?

Minh Điệp phủi nhẹ ngón tay mềm:

- Cậu ta đằng nào rồi cũng sẽ là Alpha của con. Mười ba hay mười bảy, có nghĩa lý gì?

- ???!!!!!

Minh Tiêu và Lý Mỹ sững sờ, mất cả đêm suy nghĩ rồi cũng đành thở phào.

Omega xét cho tới tận cùng chẳng phải cũng vẫn nên tìm một Alpha để kết bạn đời sớm sao? Nếu như Minh Điệp thực sự tìm được Alpha của nó rồi, cũng là tránh cho những đau khổ dằn vặt của kỳ phát tình kia xảy đến.

Khoan!

Nhưng mà khoan!

Minh Tiêu sốt ruột đến bỏ cả công việc, đi hỏi han về Phùng Gia.

Không khó khăn mấy đã có thể tìm đến, thế nhưng Phùng Gia chỉ có mỗi một mình Phùng Sâm là Alpha, cực đại Alpha!

Còn cái gì đó Tiếu Giang???

Dãy phố ai ai vừa được hỏi đến đã tranh công mách tội:

“Tên nhóc đó cũng đánh con anh sao?”

“Ôi tôi nói chứ, nó thật sự không ra cái gì hết”

“Tóc nhuộm thế này này, tai đeo khuyên thế này này”

“Mới đánh con tôi gãy bốn cái răng cửa”

Sẩm tối hôm ấy, sau khi đi nghe ngóng về, Minh Tiêu chạy vội đến giày cũng không kịp tháo, nhảy vào phòng Minh Điệp, thở hổn hển:

- Cái tên nhóc Tiếu Giang ấy! Nó là Omega!

- Còn là Omega rất bậy bạ rất du côn nữa!

- Minh Điệp! Con có phải uống nhầm thuốc rồi không?

Cả Lý Mỹ lẫn mấy đứa em cậu đều đồng loạt sửng sốt, thật sự không ngờ được người mà Minh Điệp đòi gả lại là một Omega.

Lý Mỹ vội vàng kéo chồng lại, hỏi cho rõ ràng. Minh Tiêu cũng nhịn không được mà nói tới một tràng nước bọt.

Người mang giấy thơm lại mặc kệ tất cả những dị nghị kia, bĩu môi rất nhỏ:

- Sáng mai con sẽ qua bên đó.

- ??!!!!

Minh Tiêu đập bàn quát lớn:

- Con là Omega ta cưng ta chiều biết bao nhiêu, nhất chết cũng không gả! Không gả là không gả!

Minh Điệp một lời cũng không thèm để tâm:

- Gả.

----------

Một đêm không ngủ, Minh Điệp thổn thức lắm.

Tiếu Giang,

Cậu kiếp trước, tôi kiếp này.

Biết rõ ràng cậu ở phía ấy, tôi sẽ không bao giờ đi ngược lại,

Trong cơn miên man sóng vỗ kia, tôi thấy gì?

Tên ngốc đội cả màn sương đêm, giả bộ lướt dưới cổng nơi ký túc chờ đợi, vừa thấy bước chân tôi lại nhảy ra tươi tắn “ Tình cờ, tình cờ quá” quên đi cả bờ vai đã ướt lạnh.

Là ai đã vì tôi mà phản bội tình ruột thịt, mang tội vào người?

Là ai mà lại ngốc đến như thế?

Hai phát súng ghim trong lồng ngực anh ta, là vì tôi. Thế mà, cậu nửa lời cũng không để tôi phải dính vào, cậu đến khi hai tay mang còng, vẫn còn sợ tôi phải chịu khổ.

Kẻ nào trong dòng sông cuộn siết đó mà với kéo lấy tấm thân nhàu nát này?

Hương café ơi hương café, ướt đổ giấy thơm tôi rồi, thấm đến tim gan.

Tiếu Giang.

Kiếp này, cậu nhớ hay quên?

-----------

Sáng hôm sau, Phùng Gia.

Tiếu Giang lại đánh người, lại bị thương!

Chẳng có gì lạ,

Nó ngông nghênh đeo cái túi cà phất bước ra khỏi cửa, dáng đi nhìn thế nào cũng không giống một Omega nên có.

Hai chân hai hàng. Eo thô người lớn, tóc tai nhuộm dở.

Khải Linh quen mắt rồi, cũng chẳng để tâm nữa.

Điểm lạ duy nhất rằng hôm nay nó vừa mới thò ra khỏi cổng, đã nhìn thấy một mái tóc nâu trầm xinh đẹp động lòng đứng dưới một tán cây gần đó, nhìn về phía này,

Sét đánh rồi! Đầu nó nổ oang oang.

Tiếu Giang không hiểu nổi nữa, cả người như bị điện giật, cứng tim mất tám giây, rồi như vặn dây cót mà nhảy vọt đến trước mặt kẻ xinh đẹp kia:

- Oa!

Alpha bị Omega thu hút, và ngược lại là điều đương nhiên.

Còn không nói, nơi mờ đi tâm trí, chính là định mệnh đã từng sống từng chết vì nhau.

Mười ba tuổi, không hợp lắm để vương dòng nước mắt.

Nhưng Minh Điệp nhìn một Tiếu Giang trẻ con đến thế, nguyên vẹn đến thế, so với những điều quá thương tâm đã trải qua trong kiếp sống kia.

Lại bật khóc.

Tiếu Giang còn chưa kịp hiểu hết, đã bị Khải Linh đứng ở cổng, ném thẳng chiếc chổi đang quét dở vào lưng:

- Tiếu Giang! Con lại ức hiếp bạn nữa!

- ??!!!!

Tiếu Giang đau nhăn cả mặt, nhưng vẫn không quay lại, cũng chẳng cãi.

Chỉ biết rằng người trước mặt thật đẹp quá!!

Khóc cũng đẹp đến muốn nhỏ dãi. Tiếu Giang lắp bắp như một tên ngốc muốn xoay thành vòng tròn:

- Cậu… Cậu… Cậu mới tới khu này sao?

Minh Điệp khẽ lắc đầu:

- Không, tôi tới đón chồng cùng đi học.

Tiếu Giang tuy chẳng biết lời nói đó có ý nghĩa gì, thế nhưng nó không thể nào kìm được cảm giác mong muốn gần gũi hơn với người trước mặt, liền bước dồn đến, nịnh nọt:

- Vậy cho tớ đi chung, rồi tớ làm chồng cậu được không?

Minh Điệp ngước mắt lên:

- Cái đó, còn phải để xem xem.

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo