Abo Lãnh Gì Thì Cũng Lên Giường
Chương 2: Alpha

Chương 2: Alpha

Câu chuyện của vài tiếng trước đó,

Khỏi phải nói Gia Khánh sợ đến thế nào, cõng trên lưng Gia Vũ phát sốt ngất xỉu liền chạy như bay đến bệnh viện, quen chân mà lao thẳng tới phòng của Lý Phiên,

Đã thế lại còn được Lý Phiên vẽ thêm ra cả một đống tình tiết tang thương có thể xảy đến với anh trai mình, liền không do dự đến phút thứ hai đã gật đầu đồng ý.

“Anh trai cậu là do lượng Phermone tích tụ quá lâu, nếu không tìm được Alpha tới để trung hòa lượng Phermone đó thì chỉ có nước chết!”

Gia Khánh từ lâu đã quen sống trong sự bao bọc của Gia Vũ, vừa nghe đã muốn rụng rời,

Thế nhưng làm thế nào mới tìm được Alpha, lại còn phải là Alpha cường đại sang sang một tý đây? Đã vậy còn phải tuyệt đối giữ bí mật về thân phận Omega của anh trai cậu nữa?

Vậy nếu là những người bạn Alpha mà cậu quen, thì cũng không được đi?

Gia Khánh vò tới rối cả đầu, vừa lo lắng vừa sốt ruột.

Bản thân cậu tuy cũng là Alpha, nhưng mới chỉ là một Alpha mười bảy tuổi chưa động dục thành niên, nói về việc ngửi mùi hay nghe khí chất, thực sự có điều hơi quá khả năng,

Nhưng mà Alpha hạng sang, thì phải tìm được ở những nơi cũng hạng sang, không phải sao?

Nơi sang nhất cái Tây Đảo này, chẳng phải là chuỗi quán bar cao cấp đỉnh nhất của tập đoàn Trần S sao?

Mặc kệ đi, dẫu thế nào cũng không được để anh trai mình thiệt thòi!

Chiếc xe ô tô như cứ thể nhận được hướng đi mà một đường lao thẳng.

Gia Khánh đứng cách xa mấy dãy tập đoàn Trần S một đoạn, chết sững cả người.

Như thế này cũng quá sang rồi? Gần như đến thảm lót chân dẫm bụi ngoài cửa kia cũng là hàng xa xỉ đi?

Gia Khánh chậc lưỡi,

Tuy chưa tới đây bao giờ, nhưng để có tiền vào được đây thì chắc chắn là Alpha quá con mẹ nó cao cấp luôn!

Cậu vuốt lại mái tóc, lục tung trong túi mang theo người, lấy ra mấy bình xịt thuốc mê ăn trộm được từ chỗ Lý Phiên, nói thế nào thì nói, cái này là thuốc mê chuyên dụng, nếu có chuyện gì thì chạy cũng dễ dàng hơn nhiều!

Gia Khánh cố gắng ưỡn ngực hùng dũng bước vào,

Thế nhưng cha mẹ ơi!

Vào đến đó rồi lại bị bảng giá trên tay dọa cho chết khiếp.

Một ly rượu thôi là bao nhiêu tiền đây?

Có vét hết cả tiền trong ví cũng chỉ uống đủ có vài chai nho nhỏ, làm gì có tiền đâu mà đi thuê nổi Alpha cho Gia Vũ kia chứ?

Cậu cười cười với một kẻ đang đứng ngay quầy pha chế rồi vội vàng chuồn vào nhà vệ sinh tính kế lại,

Vậy mà cũng không yên!

Cậu vừa thở hắt một hơi bước qua được cánh cửa nhà vệ sinh, đã bị một kẻ nom cao lớn sắc lạnh đến rùng cả mình tóm sống.

Chất giọng như dao vây đến, khiến Gia Khánh tưởng đâu mình đang bị cho lên đoạn đầu đài:

- Cậu là ai? Làm gì ở đây?

Gia Khánh bị khí tức này bao vây, như vậy mà lại nảy ra trong đầu một tia mừng rỡ. Alpha!

Kẻ trước mặt này là Alpha! Cao lớn, khí tức rất mạnh!

Con bà nó trúng mánh rồi!

Cậu không thuê nổi thì bắt cóc! Lý Phiên chỉ có dặn tìm người đưa về, chứ nào có dặn đưa người về kiểu gì?!

Gia Khánh cười cười, tay mò vào trong túi áo dày sờ lên chai thuốc xịt mê, lòng thầm đắc ý bốn trăm lẻ tám lần! Ăn trộm quả là chuẩn xác! Đề phòng quả là chuẩn xác!

Chính là trường hợp này đây!

Kẻ Alpha cao lớn kia không đoán nổi ý của một cậu nhóc mười sáu mười bảy, nheo mắt đưa tay muốn túm lấy.

Gia Khánh bất ngờ giơ chiếc bình lên:

Phụt,

Phụt,

Phụt,

Cả một bình thuốc mê liều nặng, cứ như thế đậu hết trên gương mặt cứng lại vì bất ngờ hơn là vì sợ hãi của vị Alpha kia,

Vẫn chưa xỉu?!

Gia Khánh giơ tay, bổ một phát nghiêng gáy dồn sức.

Alpha kia chếnh choáng bởi thuốc mê, không đủ sức chống đỡ.

Lần này thì xỉu thật.

Gia Khánh vừa dìu người lách qua được cánh cửa nhà vệ sinh, đã nhằm thẳng còi chuông báo cháy. Ra sức ấn rồi ấn.

Tút tút tút

Tiếng hú inh ỏi của chiếc còi báo động, màu đỏ nhấp nháy từ những chiếc đèn báo ngoài hành lang kéo theo từng bước chân người đổ xô lao ra khỏi quán bar, một góc ầm ĩ.

Lẫn trong đám lộn xộn ấy, có hai kẻ.

Một kẻ mê man đầu óc.

Một kẻ búng tay sung sướng,

Thuốc mê này quả là tốt! Chuyên dành cho phẫu thuật mà lại!

Xịt phát ngất ngay! À mà quên, xịt cộng với một cú tạt ngang nữa mới ngất!

Ghê thật, đúng là Alpha cao cấp có khác.

--------

Alpha thì cũng lắm loại Alpha, cao lớn cũng có lắm loại cao lớn.

Nhưng cao lớn như thế này quả thực quá lố thì phải?

Gia Khánh vừa dìu vừa vác được vị Alpha kia lên đến dãy phòng khách sạn mà Lý Phiên đặt sẵn, thì cũng thở hổn hển đến không ra hơi:

- Lý Phiên!

- Anh mau ra giúp em một tay!

- Nặng chết em rồi!

Lý Phiên cũng chỉ vừa kịp đưa được Gia Vũ tới giường, giữa đầu đông tuyết trắng phủ cũng lấm tấm đầy cả mồ hôi chạy ra đỡ,

- Nào nào, đưa lại đây.

Gần như là ném người xuống ngay cạnh Gia Vũ, Lý Phiên đưa tay quệt mồ hôi trên trán xong mới không khỏi giật mình, bắt lấy tay Gia Khánh đang muốn vặn mở chai nước đầu tủ, hỏi:

- Nhưng mà tại sao Alpha này lại ngất xỉu thế?.

Gia Khánh uống mấy ngụm nước lớn xong mới trả lời:

- Thì anh chỉ bảo mang Alpha về thôi, ngất hay tỉnh quan trọng gì?

Lý Phiên gần như giãy lên:

- Cậu có biết mang Alpha tới đây để làm gì không?

Gia Khánh nhún vai:

- Thì để trung hòa Phermone!

Lý Phiên sốt sắng:

- Thế làm sao để trung hòa được Phermone?! Hả? Cái đồ đầu đất này!

Đúng vậy!

Từ khi bị Lý Phiên dọa tính mạng anh trai cậu là “ngàn cân treo sợi tóc” cậu liền lo tới sốt vó lên, nào có nghĩ được cái gì là trung hòa Phermone!

Lại cứ chỉ nghĩ đem Alpha về đây thế thôi!

Lý Phiên tức đến giậm chân:

- Cái đồ con heo này! Đồ Alpha ngu như bò sữa này!

Lý Phiên một bác sĩ nổi tiếng chỉn chu giờ đây tức nổ đom đóm mắt, dùng hết sức có thể vừa đánh vừa mắng những lời nặng nề nhất có thể nghĩ ra được.

Gia Khánh bị đánh tới đau mới lắp bắp:

- Vậy… Vậy là… Là là làm tình đó hả? Mang Alpha về để làm tình đó hả?

Lý Phiên nếu không phải đây còn là cái khách sạn nghìn sao đắt đỏ thì thật muốn dùng đồ trong phòng gom lại đánh chết tên trước mặt, nghiến răng ken két:

- Vậy chứ cậu nghĩ mang Alpha kia tới đây để nằm đó tỏa Phermone ra cho thơm nhà đó hả?

Gia Khánh cố gắng giải thích:

- Tại vì anh Gia Vũ không muốn cho em xem phim đồi trụy!Cái này không thể trách em,

- Anh ta không cho thì cậu không xem ư? Làm như anh ta là mẹ cậu không bằng!

Gia Khánh cãi không lại, lẩm bẩm “Anh ấy vừa là cha, vừa là mẹ”

Lý Phiên tức chết rồi, không nghĩ tên Alpha trước mặt mười bảy tuổi đầu còn không có biết tận tình cái việc này,

Cũng may là anh có đề phòng trước trường hợp nếu Alpha dẫn tới có độ tương thích quá kém, thì sẽ tiêm một mũi kích tình,

Thế nhưng cứ nghĩ Gia Khánh sẽ đem đến là một Alpha của Chính Phủ, là những người tình nguyện tham gia vào việc hỗ trợ các Omega trong những trường hợp khẩn cấp đặc biệt.

Chứ nào phải thế này?

Trời đất ạ!

Những lỡ rồi thì làm thế nào đây? Thuốc tiêm lên người Gia Vũ đã ngấm, gương mặt cũng bắt đầu phớt hồng đến nơi, làm sao mà đổi kịp người?

Lý Phiên bất đắc dĩ lại gần bên giường, kéo cánh tay của vị Alpha kia ra, nhìn gương mặt khi ngủ còn rõ khí tức áp bức, đến nỗi mà cả sống lưng đều thấy lành lạnh.

Lý Phiên thành thạo tìm mạch,

Đầu kim tiêm cắm phập một phát.

Thuốc kích thích lập tức truyền sâu vào trong da thịt kẻ Alpha kia.

Vừa đẩy xong ống thuốc, Lý Phiên vội vàng rút kim ra, ai oán :

- Một kẻ nhìn thì cao lãnh, một kẻ nhìn thì lãnh khốc.

Gia Khánh chậc lưỡi:

- Lãnh gì thì cũng lên giường!

Lý Phiên đổi thái độ, ghét cay ghét đắng nhìn về phía Gia Khánh:

- Ra ngoài!

Cánh cửa phòng vừa đóng, tai Gia Khánh đã bị xách lên, Lý Phiên rít từng chữ:

- Nói, cậu tìm Alpha kia ở đâu tới?

Gia Khánh đau tới nhe răng:

- Từ quán bar của Trần S.

Lý Phiên chết sững mấy giây:

- Tại sao cậu không gọi đội hỗ trợ của Chính Phủ?

Gia Khánh ai oán:

- Em cũng là Alpha. Hơn nữa còn chưa có ghi nhận thành niên! Làm sao có thể gọi hỗ trợ của Chính Phủ chứ? Không lẽ nói em bị Omega hiếp?

Lý Phiên thả tay ra khỏi tai Gia Khánh, khinh bỉ nhìn một kẻ được gọi là Alpha kia xuýt xuýt xoa xoa.

- Có thể lắm! Một Alpha ngu ngốc như cậu thật đáng bị Omega hiếp chết mà!

Gia Khánh thấy bước chân Lý Phiên rời đi, vội vàng ôm tai bám theo:

- Vậy hai người trong kia thì sao?

Lý Phiên bĩu môi:

- Còn sao nữa? Một Omega mới rút ống ức chế sau mười mấy năm, một Alpha dính nguyên một ống kích tình liều cao, nhanh cũng phải năm bảy trận, tóm lại tôi đã để thẻ của cậu ta ở lại quầy rồi, ở bao lâu cứ mặc kệ đi.

- Nhưng…

- Không cần phải lo, tôi đã đeo vòng cổ tránh đánh dấu cho cậu ta rồi.

- Vậy… Vậy… Em về chỗ anh được không?

Lý Phiên quay người lại:

- Cậu vừa nói cái gì? Ở nhờ?

- Em… Không biết nấu cơm, em cũng không muốn ăn mì cả ngày liền đâu.

Lý Phiên trừng mắt:

- Không được!

Gia Khánh đương nhiên chẳng nghe, bám chắc cánh tay Lý Phiên:

- Anh là Beta, anh sợ cái gì?

- Em cũng không thể nào đánh dấu anh!

Lý Phiên cảm thấy tóc trên đầu mình sắp bị thằng nhóc này chọc cho cháy hết!

Nó 17 tuổi!

Là 17 tuổi! Anh thiếu chút nữa có thể gọi nó là cháu ngoan rồi!

Vậy mà còn dám nói đến cái gì đánh dấu?!

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo